Tag Archives: vadim zhuk

Nụ cười

Vadim Zhuk, 28/12/2024

Trong bộ phim, tên phát xít giết nhân vật tôi đóng.
Hắn bắn trực diện vào giữa ngực anh ta.
Và tôi đã mỉm cười. Tôi yêu nhân vật đó.
Cuộc đời anh đắng cay, chân khập khiễng
Bị thế kỷ quay cuồng vặn xoắn và phá tung
Và giờ giết anh, chẳng cho nói một lời vĩnh biệt.
Đạo diễn bảo tôi: Hãy bỏ nụ cười đi.
Tại sao anh lại cười cơ chứ?
Cảnh đó chúng tôi phải quay đến mười lần.
Nhưng vẫn thế vì tôi hiểu bản chất vai mình đóng:
Nơi đây sống và chết bước vào trận cuối.
Và sự sống đã thắng, vì nhân vật mỉm cười.
Vào giây cuối anh nhìn lại những gì đã sống
Và tất nhiên nhận ra kết thúc đã đến rồi
Nhưng mỉm cười, đón viên chì nóng bỏng.
Tôi chưa xem tập đó, tập phim họ giết tôi.
Tôi hy vọng vẫn có cảnh tôi cười. Một nụ cười sẽ sống mãi từ đây.

(Phan Phương Đạt dịch. Tựa do người dịch đặt)

Continue reading

Thơ ngày 9/5

Ngoài cửa sổ tuyết và sương giá,
Khói, bồ hóng trong các bản tin…

Bố mẹ tôi vốn ở Ukraine
Các vùng đất khác nhau ở đó.

Ông là một đứa trẻ, bà cũng thế.
Họ sinh ra lúc thế giới bất hòa.

Thế kỷ còn non và tranh cãi
Tàu điện ít mà ngựa thì nhiều

Thế kỷ ấy bị thống trị bằng khát máu
Và khát thèm đất nước người ta.

Rồi một ngày họ đã gặp nhau
Rốt cuộc thì họ đã làm được.

Và họ đã sống sót qua cuộc đời
Trong những kinh hoàng của đất nước
Sống qua cả hai cuộc chiến tranh
Những cuộc chiến vô cùng khủng khiếp.

Rồi một ngày tôi được sinh ra
Trong ngôi nhà trên dòng Neva.
Không dị tật, cũng không cảm lạnh,
Có vẹn nguyên đầy đủ một con người

Thời của những tháp canh đã qua,
Và cuộc sống cuối cùng đã nở hoa.
Tôi đã đọc hàng trăm cuốn sách,
Nhưng hãy trả lời tôi, để làm gì?

Giờ tôi đứng đây, bóp chặt đến gãy tay
Đứng chôn chân giữa một thời bệnh hoạn.
Tôi đứng nhìn những đứa trẻ đang chết
Cháu của những người cùng thời với tôi.

Vadim Zhuk. 9/5/2024

Phan Phương Đạt dịch từ tiếng Nga.