Cây anh đào và cây sồi (phần 24)

CÀNH ANH ĐÀO

Sự ổn định của xe đạp

Như người lao động thì người Nhật cần cù, và như người tiêu dùng thì kiềm chế… Quay lại câu này, chúng ta nhận thấy rằng đằng sau tỷ lệ tiêu dùng và tích lũy quả thực ẩn chứa một trong những động lực của sự đột phá mà Nhật Bản đã đạt được. Kể từ giữa những năm 1950, tỷ trọng tiết kiệm trong tổng sản phẩm quốc dân của Nhật Bản vẫn duy trì ở mức 30–35% (so với 17–20% ở các nước phát triển khác). Nguồn gốc cho sự tích lũy vốn tăng nhanh ở Nhật Bản là gì? Làm thế nào và tại sao, để nâng cấp thiết bị và mở rộng sản xuất hàng năm, các doanh nhân Nhật Bản có thể phân bổ số tiền gần gấp đôi so với các đối thủ cạnh tranh Mỹ và Tây Âu? Đây chính là chìa khóa để hiểu được sự năng động của nền kinh tế Nhật Bản.

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 23)

53 trạm nghỉ của Tokaido

Để đắm chìm vào ảo giác, thứ duy nhất còn thiếu là biển báo sáng đèn: “Thắt dây an toàn.” Còn thì mọi thứ giống hệt như khoang của một chiếc máy bay hiện đại: những hàng ghế mềm—ba hàng bên phải và ba hàng bên trái lối đi, tựa lưng có thể ngả thoải mái, điều hòa không khí, và quan trọng nhất là cảm giác về tốc độ tối đa khi con chim thép bắt đầu cất khỏi mặt đất. Nhưng quá trình chạy đà cứ kéo dài mãi, rốt cuộc không bao giờ cất lên không trung. Bởi lẽ chúng ta đang không chạy trên đường băng bê tông của sân bay, mà là trên đường ray, đang lao vút trên tuyến Tokaido mới trong một toa tàu tốc hành Nozomi. Tuyến đường sắt cao tốc này thừa hưởng tên của một con đường cổ xưa: Tokaido, con đường dọc theo biển phía đông, chạy từ Edo (tên cũ của Tokyo) đến kinh đô Kyoto cổ. Con đường này có 53 trạm nghỉ. Tại mỗi trạm, người cưỡi sẽ đổi ngựa, và cứ cách một trạm họ lại dừng qua đêm. Giờ đây, tàu tốc hành Nozomi đi hết quãng đường giữa Tokyo và Kyoto trong hai giờ, chỉ dừng lại một phút ở Nagoya.

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 22)

Những đôi tay phụ nữ

Những cột trụ nhuốm màu thời gian vươn lên và chìm trong ánh hoàng hôn hùng vĩ.

– “Hãy nhìn những cột và xà nhà này,” – người hướng dẫn nói. – “Chùa Hongan-ji là công trình kiến ​​trúc bằng gỗ lớn nhất ở Kyoto, một trong những công trình lớn nhất thế giới. Nếu xảy ra hỏa hoạn, thì sẽ không thể tìm được những thân cây cổ thụ hàng trăm năm tuổi như vậy nữa. Và ngay cả ngày xưa, việc khai thác chúng cũng rất khó khăn. Và khi chúng được mang về, những người thợ xây cũng không thể nâng nổi sức nặng khủng khiếp ấy. Vậy làm cách nào? Là nhờ phụ nữ. Bốn mươi nghìn phụ nữ Nhật Bản đã cắt tóc và bện thành một sợi dây có sức chịu lực chưa từng có. Nhờ sợi dây này, tám mươi cột chống đỡ đã được dựng lên, các xà nhà được nâng lên và cố định. Kia là sợi dây. Hãy chú ý đến độ dài của tóc. Khi ấy những người phụ nữ đã tạo những kiểu tóc cao và cầu kỳ, kiểu tóc mà ngày nay chỉ có geisha mới để…”

Continue reading

Lược sử cơ giới hóa giáo dục

A.I. sẽ làm gì giáo dục?

Một trong các cách dự báo tốt là nhìn lại lịch sử, như bài tóm tắt dưới đây năm 2014 của Nicholas Carr (tác giả nhiều sách về công nghệ và đa số đã được xban tiếng Việt). Bài viết của ổng về A.I. trong giáo dục (Huyền thoại về Học Tự động) xem ở đây.

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 21)

Vách đá và Hạt cát

Vườn đá nổi tiếng ở Kyoto thường được các tác giả sách về Nhật Bản sử dụng làm điểm khởi đầu để thảo luận về triết lý Thiền và về ảnh hưởng của nó đến đời sống người Nhật. Dựa trên sự rõ ràng của hình ảnh quen thuộc này, tôi muốn áp dụng nó để nói một chuyện hoàn toàn khác. Theo tôi, Vườn đá có thể tượng trưng cho tính độc đáo của cấu trúc kinh tế Nhật Bản, nơi những vách đá của các nhà máy lớn với hệ thống sản xuất và quản lý siêu hiện đại vươn lên trên biển hạt cát – những doanh nghiệp nhỏ bé, thường được xây dựng dựa trên sức lao động thủ công của những người làm việc tại nhà.

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 20)

Tuyển dụng trọn đời

…Bốn trăm người ngồi trong hội trường. Một sự im lặng căng thẳng bao trùm khi trưởng phòng nhân sự, trong bộ lễ phục đuôi tôm cho dịp này, đọc bài phát biểu chào mừng.

– “Chào mừng đến với Hitachi!” – ông tuyên bố. – “Hoạt động của công ty chúng ta trải rộng khắp Nhật Bản. Sản phẩm của chúng ta có mặt trên toàn thế giới. Hãy nhớ khẩu hiệu của chúng ta: ‘Tận tâm, Hợp tác, Chăm chỉ’.” Từ ​​”tận tâm” có nghĩa là mỗi người trong các bạn phải coi việc phục vụ công ty là ý nghĩa của cuộc đời mình. Từ “hợp tác” có nghĩa là các bạn phải coi mình như những thành viên của một gia đình, cùng nhau suy nghĩ và hành động, và tránh mọi nỗ lực để nổi hơn người khác. Từ “chăm chỉ” có nghĩa là các bạn phải cống hiến năng lượng và kiến ​​thức của mình cho công ty mà không màng đến phần thưởng…

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 19)

Chen lấn ở thang cuốn

Luân lý Nhật Bản không chỉ đề cao lao động như một đức tính tốt, mà còn cả học tập. Người ta tin rằng việc siêng năng theo đuổi kiến ​​thức và kỹ năng mới sẽ nâng cao và làm đẹp con người ở mọi lứa tuổi. Từ những năm đến trường, người Nhật đã được thấm nhuần thói quen học tập nhóm. Nó được xem là một hình thức hoạt động xã hội đáng được duy trì suốt đời. Khi được tuyển dụng hoặc được giao một vị trí mới, người Nhật được chuẩn bị tinh thần cho một thời gian học việc dài. Họ siêng năng tuân theo hướng dẫn và siêng năng tiếp thu kinh nghiệm cho đến khi chính họ trở thành người hướng dẫn. Có câu nói phổ biến: “Dạy người khác luôn là điều đáng trọng, học hỏi từ người khác không bao giờ là điều đáng xấu hổ”.

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 18)

Tục lệ cúi chào và xin lỗi

Khi so sánh các quốc gia hoặc các thời đại khác nhau về mức độ tuân thủ nghi thức, thì năng lượng dành cho việc chào hỏi lẫn nhau có thể được dùng làm thước đo. Ví dụ, ở phương Tây, năng lượng này đã giảm dần kể từ thời Trung cổ. Đã có thời người ta phải thực hiện gần như một nghi thức nhảy múa khi gặp nhau. Sau đó, từ những động tác cúi chào và phủi khăn trang trọng nhất chỉ còn lại tục lệ bỏ mũ đội đầu, rồi lại được giản lược thành một cái chạm nhẹ vào mũ, và cuối cùng là một cái gật đầu đơn giản.

Continue reading

Cây anh đào và cây sồi (phần 17)

Hùng biện không cần nói

Bạn còn nhớ trò chơi thời thơ ấu: không được nói “có” và “không”?

Trước khi đi du lịch Nhật Bản, sẽ hữu ích nếu luyện tập trò chơi này. Dường như việc học bất kỳ ngôn ngữ nào cũng nên bắt đầu bằng hai từ “có” và “không”, vốn là đơn giản và phổ biến nhất. Tuy nhiên, việc thành thạo hai từ “có” và “không” trong tiếng Nhật lại không hề dễ dàng. Từ “có” khá khó hiểu vì nó không phải lúc nào cũng có nghĩa là “có”. Và từ “không” thậm chí còn khó hơn, vì người ta thường tránh nói, như trong trò chơi đã đề cập ở trên.

Continue reading

Ba chế độ nhận thức

Dịch từ Three Modes of Cognition, Kevin Kelly, 3/3/2026. Nguồn

Trí thông minh (intelligence) không phải là nguyên tố. AI cũng vậy. Cả hai đều là những tổ hợp phức tạp được cấu thành từ các thành phần nhận thức nguyên thủy hơn, một số trong đó chúng ta chỉ mới khám phá ra gần đây. Chúng ta vẫn chưa có một bảng tuần hoàn về nhận thức, vì vậy chúng ta vẫn chưa hoàn thành việc xác định các thành phần (nguyên tố) cơ bản của trí thông minh là gì.

Trong thời gian chờ đợi, tôi đề xuất ba loại (class) nhận thức tổng quát mà khi kết hợp lại có thể tạo nên một thứ gì đó giống như trí thông minh của con người. Ba loại đó là: 1) Suy luận tri thức (knowledge reasoning), 2) Cảm nhận thế giới (world sense), và 3) Trí nhớ và học tập liên tục (continuous memory and learning).

Continue reading