Hãy trở nên không dễ tiếp cận

Lược dịch từ bài: The Art of Being Unreachable. On Desire, Depth, and the Seduction of Having Somewhere Else to Be của Alexis McElroy.

Có gì đó làm ta ngất ngây, ở những người say mê gì đó mà ta không thể tiếp cận. Có một sức hút thầm lặng ở những người đắm chìm trong sở thích của riêng họ—họ có vẻ đa lớp, khép kín và hơi bí ẩn. Họ bước đi trong thế giới với một sự tự tin thầm lặng, một sự tự chủ gần như không được phép. Bạn cảm nhận được ngay lập tức, qua cách họ thu hút sự chú ý của bạn mà không cần cố gắng, qua cách vắng mặt thì lâu mà hiện diện thì chóng. Họ không diễn. Họ không xuất hiện khi bạn muốn. Không có gì quyến rũ hơn một người có nơi nào đó khác để đến, ngay cả khi nơi đó là bên trong.

Đây không phải là một trò chơi. Sự quyến rũ của bạn bắt đầu khi người ta không dễ có được sự chú ý của bạn. Đó là việc vun đắp một cuộc sống phong phú, hấp dẫn đến mức những người khác trở thành một phần bổ sung thú vị, chứ không phải là sự kiện chính. Đó là sự khác biệt giữa người chờ đợi sự công nhận và người tự tạo ra nó. Sự khác biệt giữa nhàm chán và cuốn hút. Giữa dễ quên và khó quên.

Hạn chế của một cuộc sống đơn chiều

Hãy để tôi nói thẳng: nếu toàn bộ sự tồn tại của bạn xoay quanh hẹn hò, các mối quan hệ, hoặc thu hút sự chú ý của ai đó, thì bạn đã thất bại rồi. Không phải vì khao khát kết nối là sai, mà vì sự tuyệt vọng tỏa mùi. Nó bám lấy bạn. Mọi người có thể ngửi thấy nó trước cả khi bạn lên tiếng.

Tôi đã học được điều này một cách khó khăn. Đã có thời điểm tôi có những sở thích—những sở thích thực sự. Những cuốn sách chiếm trọn cả những ngày cuối tuần. Những trò chơi đòi hỏi chiến lược, sự tập trung, sự say mê hoàn toàn. Nhưng ngay khi chuyện tình xuất hiện, mọi thứ khác đều tan biến. Tôi trở nên nhạt nhẽo. Dễ đoán. Hoàn toàn sẵn sàng với người. Và trong sự sẵn sàng đó, tôi đã đánh mất chính thứ khiến người khác muốn theo đuổi tôi: sự bí ẩn. Bí ẩn không phải là bí mật, mà là chọn lọc.

Khi bạn không có gì khác – không kỹ năng, không đam mê, không thế giới riêng, thì bạn trở thành một tấm gương. Bạn phản chiếu lại bất cứ điều gì người kia muốn, hy vọng rằng điều đó sẽ đủ để giữ họ quan tâm. Nhưng không có chuyện đó. Bởi vì những người quyến rũ nhất không phải là những tấm gương. Họ là những căn phòng khóa kín. Và ai cũng muốn có chìa khóa.

Văn học luôn hiểu điều này. Hãy xem Elizabeth Bennet trong tiểu thuyết Kiêu hãnh và Định kiến ​​– một người phụ nữ ham học, thường xuyên đọc sách, quan sát và hình thành các phán định. Cô đắm chìm trong thế giới riêng của mình với sự thông minh và tư duy phê phán. Darcy, bất chấp sự giàu có và địa vị của mình, lại là người phải tự điều chỉnh bản thân để giành được sự tôn trọng của cô. Sự quan tâm của cô không bao giờ là điều anh ta có thể đòi hỏi. Nó chỉ xuất hiện khi sự tôn trọng và sự bình đẳng về trí tuệ được thiết lập. Sức mạnh của Elizabeth không nằm ở sự sẵn sàng mà nằm ở tính tự trị của cô. Cô có một đời sống tinh thần tồn tại hoàn toàn độc lập với ham muốn của anh ta dành cho cô.

Tu luyện chiều sâu

Chiều sâu không phải là ngẫu nhiên. Nó được vun đắp. Được xây dựng trong những giờ bạn dành cho bản thân, đắm chìm trong điều gì đó không liên quan đến cách người khác nhìn nhận bạn. Một người nam chơi piano vào những giờ khuya, những ngón tay lướt trên phím đàn như một cái chạm của người đang yêu. Một người nữ vẽ tranh trong xưởng vẽ của mình, loang lổ màu sắc, không thể với tới. Người viết, người lập trình, người tự tay đóng đồ nội thất, người làm vườn, người nấu những bữa ăn cầu kỳ chỉ cho riêng mình.

Đó là những người khiến bạn phải dừng lại giữa chừng câu nói. Những người khiến bạn phải chú ý lắng nghe. Những người khiến bạn tự hỏi họ đang nghĩ gì khi họ im lặng. Họ có chiều sâu. Nhiều lớp. Một sự phong phú không thể cảm nhận được chỉ trong một cuộc trò chuyện, một đêm, một tháng. Bạn có thể dành nhiều năm bên họ mà vẫn khám phá ra những khoảng mới.

Những sở thích độc lập mang lại chiều sâu cho ta. Không phải mọi thứ đều có sẵn ngay lập tức, và sự kiềm chế đó là một phần của sức hấp dẫn. Khi ai đó hoàn toàn thuộc về đam mê của mình, bạn sẽ cám thấy họ ít giả tạo hơn và cuốn hút hơn. Họ không cần bạn để trở nên toàn vẹn. Họ đã toàn vẹn. Và sự toàn vẹn đó quyến rũ khủng khiếp.

Sức mạnh của sự vắng mặt

Sự bí ẩn nằm ở những phần trong cuộc sống của bạn mà không cần ai chứng kiến. Một sở thích riêng là một kiểu quyến rũ—bạn chìm đắm vào nó, và mọi người cảm nhận được sự vắng mặt. Khi bạn chìm đắm vào nghề nghiệp, nghi lễ, đam mê của mình, mọi người sẽ nhận thấy. Họ cảm nhận được điều đó, cách mà sự chú ý của bạn chuyển hướng khỏi họ và hướng về những thứ họ không thể chạm tới. Điều đó tạo ra sự khao khát. Họ muốn biết bạn đi đâu khi không ở bên họ. Bạn nghĩ gì. Điều gì lấp đầy thời gian của bạn.

Đây không phải là việc giấu giếm hay tỏ ra khó gần. Đây là việc thực sự có một cuộc sống mà bạn quan tâm hơn là sự công nhận liên tục của người đời. Bạn càng quan tâm đến cuộc sống của chính mình, bạn càng ít cảm thấy cần phải tìm kiếm điều đó từ người khác. Khi ngày của bạn bận rộn—khi bạn có những dự án khiến bạn hào hứng, những kỹ năng bạn đang trau dồi, những thế giới bạn đang xây dựng—những người khác trở nên tùy chọn chứ không phải thiết yếu. Và không có gì thu hút hơn một người không cần bạn để cảm thấy trọn vẹn.

Hãy nghĩ về những người đã thu hút bạn. Tôi đảm bảo rằng họ không phải là những người đã biến mình thành kẻ luôn sẵn sàng. Họ là những người có chỗ khác để đến. Họa sĩ không thể gặp bạn cho đến sau giờ làm việc tại xưởng vẽ. Nhạc sĩ luyện tập cho buổi biểu diễn mà bạn không được mời. Nhà văn biến mất nhiều ngày liền vào bản thảo. Doanh nhân bị cuốn hút vào việc xây dựng một thứ gì đó lớn hơn bất kỳ mối quan hệ nào. Những người thu hút nhất không bao giờ cảm thấy nhàm chán. Họ bận rộn với việc trở thành gì đó.

Nơi trú ẩn bạn tạo ra

Sở thích không phải là phù phiếm. Chúng là những nơi trú ẩn. Sở thích là nơi mà ham muốn tìm đến khi nó không còn cần sự chấp thuận. Những không gian bạn tạo ra hoàn toàn thuộc về bạn—nơi bạn thao túng thực tại, xây dựng thế giới, làm chủ kỹ năng. Có sức mạnh trong đó. Một sự thống trị thầm lặng. Bạn không chờ đợi ai đó khiến bạn trở nên thú vị. Bạn đang chủ động trở thành một người đáng để biết đến.

Tôi nghĩ về những giờ tôi đã lãng phí—ám ảnh về sự im lặng của ai đó, phân tích từng lời nói của họ, suy ngẫm xem liệu họ có cảm nhận được những gì tôi cảm nhận hay không. Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi dành thời gian đó để sáng tạo? Viết lách. Vẽ tranh. Học một nhạc cụ. Xây dựng một thứ gì đó bằng chính đôi tay của mình. Nếu vậy thì tôi đã có thứ gì đó để thể hiện nỗi đau của mình. Tôi đã có thể biến khao khát thành thủ công, ham muốn thành kỹ năng. Tôi đã có thể trở thành một người không cần họ để cảm thấy trọn vẹn.

Một đời sống nội tâm phong phú làm dịu đi nhu cầu được chú ý từ bên ngoài. Bạn càng tập trung vào sự phát triển của bản thân, thì cơn khát sự quan tâm từ bên ngoài càng giảm đi. Một đời sống nội tâm phong phú không chỉ khiến bạn trở nên thú vị hơn mà còn giúp bạn miễn nhiễm với những trò chơi, những mẩu vụn bánh mì dụ khị, những món ban thưởng rải rác mà khiến nhiều người mắc kẹt trong vòng luẩn quẩn của khao khát. Khi cuộc sống của bạn thực sự khiến bạn hứng thú, sự công nhận từ người khác trở thành tùy chọn. Bạn ngừng chấp nhận những thứ kém hơn, vì bạn biết thời gian của mình rất quý giá. Bạn biết cảm giác được đắm chìm trong một điều gì đó thực sự nuôi dưỡng bạn là như thế nào.

Lợi ích bất ngờ

Đây là điều tôi không lường trước được: sở thích có thể trở thành kế sinh nhai. Người đan len có thể bán sản phẩm của mình. Người làm gốm có thể mở cửa hàng. Người làm bánh có thể bắt đầu kinh doanh. Lập trình viên có thể làm việc tự do. Nhà văn có thể xuất bản. Những kỹ năng được trau dồi trong những giờ phút riêng tư, không vì lý do nào khác ngoài tình yêu nghề, sẽ trở nên quý giá theo những cách mà những nấc thang sự nghiệp và việc xây dựng CV không thể hứa hẹn.

Tôi ghen tị với những người đã nhận ra điều này từ sớm. Những người đã dành tuổi trẻ của mình để phát triển sự thành thạo thay vì bằng cấp. Những người đã xây dựng nên điều gì đó bằng chính đôi tay của mình và giờ đây tận dụng nó để có được tự do. Giờ đây tôi đang bắt đầu lại từ đầu, học những điều lẽ ra tôi nên học cách đây một thập kỷ. Nhưng muộn còn hơn là chìm trong oán hận, làm những công việc không ai nhìn thấy tôi, leo lên những nấc thang dẫn đến nơi tôi không muốn đến.

Thời đại kỹ thuật số đã khiến chúng ta quên đi giá trị của sự tích lũy chậm rãi. Của nghề thủ công. Của những kỹ năng cần nhiều năm để hoàn thiện. Nhưng giá trị đó chưa biến mất. Nó đang chờ đợi những người sẵn sàng trau dồi nó. Và trong quá trình trau dồi nó, bạn trở thành kiểu người mà mọi người không thể ngừng nghĩ về.

Điều cần theo đuổi

Nếu bạn đã dành quá nhiều thời gian hướng sự chú ý ra bên ngoài—vào các app hẹn hò, vào việc ai đó có nhắn tin lại hay không, vào sự công nhận của người lạ—thì đây là lời mời bạn hướng vào bên trong. Xây dựng một cuộc sống hấp dẫn đến mức bạn quên cả việc kiểm tra xem có ai đang quan sát hay không. Bạn không tạo ra sự bí ẩn bằng cách che giấu. Bạn tạo ra nó bằng cách sống một cuộc đời không xoay quanh phản ứng của người đời.

Những khả năng là vô tận. Những điều sau đây không phải là chỉ dẫn mà là lời mời – những cánh cổng dẫn đến những phiên bản khác nhau của chính bạn. Hãy chọn điều gì thu hút bạn. Hãy chọn điều gì làm dịu đi những ồn ào. Hãy chọn điều gì khiến bạn quên đi việc phải diễn. (Danh sách dưới đây đã lược bỏ chi tiết, chỉ giữ tiêu đề. Xem chi tiết trong bài gốc với link ở cuối bài – ND)

  • Viết nhật ký (và để điện thoại ở phòng khác).
  • Để một cuốn sách trong phòng tắm (thay thời gian màn hình bằng thời gian đọc sách)
  • Học một nhạc cụ—piano, guitar, thanh nhạc, bất cứ thứ gì lôi kéo bạn.
  • Vẽ hoặc tô màu—tạo ra thứ gì đó từ giấy trắng
  • Nặn gốm – tạo hình đất sét bằng tay
  • May vá, đan len hoặc thêu thùa—tạo nên thứ gì đó qua từng mũi kim
  • Nấu nướng – biến những nguyên liệu đơn giản thành dinh dưỡng.
  • Học ngoại ngữ—khám phá cách nhìn mới.
  • Lập blog – tạo dựng chỗ đứng riêng của bạn trên internet.

Hãy chọn một. Hãy chọn vài. Nhưng hãy chọn thứ gì đó chỉ thuộc về riêng bạn. Thứ gì đó không đòi hỏi gì ở bạn ngoài sự hiện diện. Thứ gì đó khiến bạn quên mất việc kiểm tra điện thoại, quên việc tự hỏi liệu họ có nhắn tin hay không, quên việc quan tâm liệu có ai đang nhìn bạn hay không. Một niềm đam mê thầm lặng mà phát ra tín hiệu mạnh hơn sự liên tục sẵn sàng cho người đời.

Khi cuộc sống thực sự khiến bạn hứng thú, mọi thứ sẽ thay đổi. Bạn ngừng diễn. Bạn ngừng tìm kiếm sự trấn an liên tục. Bạn trở thành một người tồn tại trọn vẹn, phong phú, độc lập – và sự độc lập đó là điều quyến rũ nhất trên đời. Mọi người cảm được điều đó. Họ cảm được sức hút của một người không cần họ, một người có chiều sâu mà họ không thể tiếp cận ngay lập tức, một người có nơi khác để đến. Sự quyến rũ không phải là được mọi người thấy. mà là được mọi người cảm nhận sau khi bạn rời đi.

Điều này không phải là lạnh lùng hay xa cách, mà là sống trọn vẹn. Đa lớp. Tự tại và có phần bí ẩn. Nó là về việc vun đắp sự huyền bí không phải bằng bí mật, mà bằng chọn lọc. Bằng cách sống một cuộc đời cuốn hút đến nỗi những người khác trở thành một phần bổ sung thêm ngon miệng chứ không phải là toàn bộ bữa ăn. Một người phụ nữ với một nghi lễ, một nghề thủ công, hay một đam mê riêng sẽ trở nên không thể hiểu hết được. Đó chính là điểm mấu chốt.

Có một vẻ thanh tao trong việc đắm chìm và có phần khó với tới. Có sức mạnh trong đó. Một tín hiệu tĩnh lặng trong một thế giới ồn ào. Đây là cách bạn trở nên không thể nào quên. Không phải bằng theo đuổi, mà bằng xây dựng. Không phải bằng chờ đợi, mà bằng trở thành. Không phải bằng cách luôn sẵn sàng đáp ứng yêu cầu, mà bằng cách tạo dựng một cuộc sống phong phú đến mức sự chú ý của bạn trở thành điều quý giá nhất bạn có thể trao đi. Sự bí ẩn chỉ tồn tại khi ranh giới được tôn trọng.

Vậy nên hãy cứ đi. Hãy biến mất vào nghề của mình. Xây dựng thế giới của riêng bạn. Làm chủ nghệ thuật của bạn. Và khi bạn xuất hiện trở lại—biến đổi, đắm chìm, hoàn toàn là chính mình—hãy quan sát cách mọi người nhìn bạn khác đi. Quan sát cách họ hướng về phía bạn. Quan sát cách họ khao khát được tiếp cận những phần của bạn mà không còn cần sự chấp thuận của họ để tồn tại.

Dịch từ nguồn: The Art of Being Unreachable

1 thought on “Hãy trở nên không dễ tiếp cận

Leave a ReplyCancel reply