Giới thiệu của DatPP: mỗi hành động của chúng ta đều được thúc đẩy bằng nhiều động lực cùng lúc, mà Bentham gọi là các lò xo. Bản thân các lò xo không tốt và không xấu, nhưng chúng ta thường vô thức hoặc cố ý gọi chúng bằng những từ ngữ mang tính đạo đức – ca ngợi hoặc lên án. Bài viết này sẽ giúp ta nhìn thấu hiện tượng đó, thấy được các lò xo của mọi người và chính ta, để tránh bẫy thao túng, để biết cách thuyết phục, để có hành xử khôn ngoan và hiệu quả.
Bài viết hơn 200 năm trước của triết gia người Anh Jeremy Bentham, được Seth Godin và Claude AI tóm tắt lại bằng ngôn ngữ hiện đại. Rất khai sáng và hữu ích.
Hầu hết mọi người không vượt qua cấp độ 3, một số đạt đến cấp độ 5. Còn những người chạm tới cấp độ 7 thì sao? Họ thay đổi mọi thứ.
Dưới đây là hành trình thăng tiến theo thang cấp độ.
Cấp độ 1: Sinh tồn (Survival)
Có mặt đúng giờ hoặc bị sa thải. Đóng thuế hoặc đi tù. Thuần túy là sự tuân thủ.
Điều này sẽ dẫn đến: căng thẳng hơn, sự hài lòng trong công việc thấp hơn, kết quả kém hơn.
Bạn đang chuyển động. Nhưng không phải tiến về phía trước.
Cấp độ 2: Mua chuộc (Bribery)
Giờ đây bạn đuổi theo tiền thưởng, số sao vàng và lượt thích. Loại phần thưởng “nếu-thì” kiểu này có tác dụng, nhưng chỉ với các nhiệm vụ đơn giản.
Tâm lý học đã chứng minh: Những đứa trẻ thích vẽ đã được thưởng để vẽ nhiều hơn, và kết quả là chúng bỏ vẽ khi phần thưởng không còn.
Có thể mua chuộc nỗ lực. Nhưng hiếm khi mua được sự xuất sắc.
Cấp độ 3: Chấp thuận (Approval)
Bạn được thúc đẩy bởi những gì người khác nghĩ. Cái gật đầu của sếp. Niềm tự hào của cha mẹ. Nghe có vẻ vô hại, nhưng thực tế thì không.
Điều này tạo ra: Những người cầu toàn không bao giờ thấy đủ. Những người luôn cố gắng làm hài lòng người khác, nói “có” với mọi thứ.
Thành tích bên ngoài, khổ sở bên trong.
Cấp độ 4: Thành tựu (Achievement)
Ở cấp độ này bạn muốn chiến thắng. Trở nên xuất sắc. Khẳng định bản thân.
Cái bẫy là gì? Ngụy tưởng về đích (Arrival fallacy). Bạn đạt được mục tiêu. Cảm thấy tuyệt vời. Trong một ngày. Sau đó: “Tiếp theo là gì?”
Bạn đang leo một chiếc thang tựa nhầm bức tường.
Cấp độ 5: Tăng trưởng (Growth)
Đây là cấp độ thay đổi cuộc chơi. Ít quan tâm đến tiếng vỗ tay. Tập trung nhiều hơn vào sự tiến bộ. Bạn theo đuổi những thử thách bứt phá—không quá dễ, không quá sức.
Nguyên tắc Goldilocks: vừa đủ khó để phát triển kỹ năng.
Điều này tạo nên sự tinh thông, giỏi chuyên môn thực sự.
Cấp độ 6: Mục đích (Purpose)
Câu hỏi: bạn phục vụ ai?
Nghiên cứu cho thấy: Những người có mục đích sẽ kiên định hơn với nhiệm vụ khó. Họ có mức độ hạnh phúc và khả năng phục hồi cao hơn.
Mục đích của bạn không cần vĩ đại. Chỉ cần chân thực.
Cấp độ 7: Tự do (Freedom)
Bạn đã tích hợp được mọi thứ. Tự trị + Tinh thông + Mục đích = Đỉnh cao động lực (đây là 3 yếu tố trong mô hình động lực của Pink).
Bạn không xin phép ai, không chờ để được chọn. Bạn là tác giả cuộc đời mình.
Nghiên cứu cho thấy: Sự hài lòng cuộc sống cao nhất nằm ở đây.
Lời kết
Mấu chốt là: bạn không nhất thiết bị mắc kẹt mãi ở vị trí hiện tại.
Hãy nhận diện cấp độ hiện tại của mình. Sau đó hỏi: Điều gì sẽ nâng mình lên một cấp độ cao hơn?
Những năm gần đây, lãnh đạo doanh nghiệp và các nhà tuyển dụng hay nhắc đến GenZ như một nhóm người với tâm lý hoàn toàn khác biệt: ít nỗ lực cho công việc, ưu tiên chăm sóc bản thân, không gắn bó, hay nhảy việc, v.v. Nhiều người cho là cần có những thay đổi văn hóa doanh nghiệp (VHDN) để phù hợp với văn hóa của nhóm người này. Vậy, nếu coi văn hóa của một nhóm người là cách họ cảm nhận, suy nghĩ và hành xử, thì liệu có tồn tại “văn hóa thế hệ” hay không, và đặc điểm của nó là gì?
VHDN là do một nhóm người xây dựng và phát triển thông qua một quá trình đủ lâu để thích nghi với bên ngoài và gắn kết bên trong. Quá trình lăn lộn đó đã tạo ra các ngầm định, giá trị và hành xử chung được trao truyền qua các thế hệ. VHDN không phát sinh từ số không, mà bị ảnh hưởng bởi văn hóa vĩ mô (macro culture).
Có 2 loại văn hóa vĩ mô là văn hóa dân tộc và văn hóa nghề nghiệp.
Văn hóa dân tộc đã thấm sâu trong các founder ngay từ khi họ bắt đầu tạo dựng doanh nghiệp, nên họ sẽ đem theo vào VHDN. Ví dụ người Việt thích xây dựng quan hệ cá nhân thân mật, thì quan hệ đó cũng hiện diện ở các doanh nghiệp VN.
Văn hóa nghề cũng thấm vào mọi người qua quá trình yêu thích, học tập và thực hành nghề đó. Một người thích toán từ nhỏ rồi học toán và làm toán thì sẽ có lối tư duy và hành xử thiên về logic, thích tranh luận dựa trên bằng chứng và không dễ chấp nhận áp đặt quan điểm. Văn hóa nghề nghiệp là mầm mống cho mâu thuẫn trong doanh nghiệp, vì người ta sẽ trông đợi một cách vô thức rằng đối phương cũng phải tư duy và hành xử giống mình. Văn hóa kế toán khác văn hóa bán hàng khác văn hóa IT. Giải quyết các mâu thuẫn văn hóa này, không để chúng trở thành mâu thuẫn giữa những con người cụ thể, là nhiệm vụ quan trọng của lãnh đạo.
Có thể thấy văn hóa vĩ mô có đặc tính là “ăn vào máu” người ta, có tính ổn định cao. Vì thế nên ta có thể nhận xét khá chính xác về xuất xứ dân tộc của một người qua hành vi của họ, hay nói ai đó có “bệnh nghề nghiệp”. “Bệnh” chính là thứ khác người và khó bỏ.
Liệu có hay không một văn hóa vĩ mô nữa gọi là “văn hóa thế hệ”? Theo tôi thì không, vì mấy lẽ.
Thứ nhất, rất nhiều sự khác biệt được gán cho một thế hệ cụ thể chẳng qua là khác biệt về tuổi tác. Đến khi những người đó già đi, thì họ lại hành xử đúng với tuổi của mình. Gen Y từng bị kêu ca thì giờ quay lại phàn nàn GenZ. Như vậy sự khác biệt này không ổn định theo thời gian, vốn là đặc trưng của văn hóa vĩ mô.
Thứ hai, mỗi thế hệ đều bị ảnh hưởng bởi những thay đổi trong xã hội đương đại, ví dụ ảnh hưởng công nghệ, khiến ta có cảm giác họ rất đặc biệt. Nhưng thực tế là tất cả các lứa tuổi đều bị ảnh hưởng chứ ko riêng gì thế hệ trẻ. Nói về lướt app hay sử dụng mxh, thì già trẻ đều có. Đúng là ta có cảm giác là ảnh hưởng của công nghệ lên giới trẻ vẫn rất khác so với người trưởng thành, nhưng đó chỉ là do bộ não của người trẻ đang trong quá trình hình thành nhân cách và mẫn cảm hơn. Sự thay đổi văn hóa có xảy ra, nhưng chỉ là sự thay đổi bình thường của văn hóa dân tộc mà mọi thế hệ đều bị ảnh hưởng, ở các mức độ khác nhau.
Như vậy, có thể nói sự khác biệt văn hóa của thế hệ trẻ chỉ là do độ tuổi và do sự thay đổi chung của văn hóa dân tộc, xảy ra bởi sự vận động của xã hội (công nghệ, toàn cầu hóa, v.v.). Không tồn tại một loại văn hóa vĩ mô là “văn hóa thế hệ”. Nhu cầu con người vẫn vậy, chỉ là bối cảnh đã khác và cách thỏa mãn nhu cầu cũng thay đổi.
Hôm 26/9 vừa rồi, Cộng đồng Truyền thông Nội bộ và Văn hóa Doanh nghiệp (ICC) đã tổ chức Hội thảo Sâu Sắc thường niên lần thứ ba, với chủ đề “Ngọc trác học nghiên”. Nhận lời mời của các bạn, tôi đã có bài chia sẻ về 3 cái bẫy trong học tập, đối với cá nhân lẫn doanh nghiệp.
Tôi bắt đầu nghe đến cụm từ “chiến tranh nhân dân” từ anh Trương Gia Bình khi FPT bắt đầu xuất khẩu phần mềm. Anh nói về nó như một bí kíp của dân tộc, có thể áp dụng để xuất khẩu phần mềm thành công. Dạo đó tôi không quan tâm lắm, nhưng đến mấy năm gần đây khi cùng anh Nguyễn Thành Nam viết hai cuốn sách thì ảnh cũng nói nhiều đến cụm từ này, và tôi được thuyết phục rằng phương pháp luận này đúng là nguyên nhân dẫn đến thành công của FSOFT. Có lẽ đây là một bí quyết, một phương thức hành động truyền thống của dân tộc Việt Nam và đã được Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng các cộng sự mà tiêu biểu là Đại tướng Võ Nguyên Giáp sử dụng thành công, rồi sau này được anh TGB cùng các cộng sự sử dụng trong một bối cảnh mới.
Ngay đầu sách “Đek biết gì cũng tiến” có câu chuyện kể về lúc cử anh Hùng Henry sang Mỹ bán hàng năm 2000, anh Bình cứ băn khoăn là anh Hùng “trong tay không có một tấm bản đồ”. Chuyện này làm tôi nhớ đến một câu chuyện có thật khác.
Chiều thứ hai 20/5 cụ Murthy, sáng lập công ty Infosys Ấn độ (gọi tắt là Infy), sẽ có buổi nói chuyện tại F-Ville 3, FPT Software Hòa lạc. Trước nay ở FSOFT chúng tôi vẫn hay gọi cụ là Cụ tổ, vì đã học được rất nhiều từ cụ và từ Infy để xây dựng nên FSOFT như ngày nay.
Vào mùa thu năm 2020, tôi phải làm một việc chưa từng làm: tìm việc mới. Về lý thuyết, đó là điều mà lẽ ra tôi phải rành với tư cách là một nhà báo kinh tế. Nhưng trong thực tế, tôi chưa từng, vì đã tìm được một công việc tuyệt vời ngay sau khi tốt nghiệp đại học và gắn bó với nó trong một thập kỷ. Tôi đã không hề biết rằng, đi tìm việc ở nước Mỹ thế kỷ 21 sẽ đau khổ thế nào.