Bài ngày 27/5/25 của Nicholas Carr trên substack New Cartographies “The Myth of Automated Learning” về tác hại của Gen AI đối với việc học. Bản dịch của DatPP. Nicholas Carr là tác giả viết nhiều sách về mặt trái của công nghệ, đã có nhiều quyển được xuất bản tiếng Việt và gây chú ý như Trí tuệ giả tạo, Lồng kính. Cuốn mới nhất, năm 2025, là “Superbloom. How technologies of connection tear us apart”.
Ngày trước, khi mạng xã hội xuất hiện, mình từng có niềm tin ngây thơ rằng mọi người sẽ biết được nhiều sự thật hơn vì nghe được thông tin đa dạng hơn.
Với bản thân mình thì có lẽ là vậy, nhưng kết quả đó không phải là tất yếu. Cần phải tự trang bị cho bản thân năng lực đánh giá xem thông tin nào là đáng tin cậy, nguồn nào là đáng tin cậy.
Harari cho rằng khi dòng thông tin tăng lên thì, trái với niềm tin ban đầu, sự thật sẽ chìm xuống chứ không nổi lên. Tức là sẽ khó nắm bắt hơn. Ổng cũng cảnh báo tình hình sẽ còn tệ nữa khi AI ngày càng phát triển.
Kevin Kelly cũng nhận xét rằng xã hội lại quay về trạng thái khi mọi thông tin đều không có sự bảo đảm. Ngày xưa người ta nhận được thông tin chủ yếu qua truyền miệng, và rất khó để xác định đúng hay sai. Đến khi nhiếp ảnh xuất hiện thì người ta có thứ để tin – tấm ảnh hay đoạn phim. Bây giờ thì ảnh và phim cũng ko tin được, tức là quay về chỗ cũ. Vì thế ổng khuyên nên đi tìm trust thay vì truth. Hãy đừng vội tin gì đó nếu xuất phát từ nguồn không uy tín (uy tín không đồng nghĩa với ‘chính thống’, nhất là các media ‘chính thống’ mà thỉnh thoảng lại lẳng lặng tự xóa bài) kể cả khi có vẻ rất thật. Nên tìm nguồn đáng tin thay vì chọn theo những gì mình nghĩ là sự thật.
Harari chỉ ra 3 điểm mà sự thật yếu hơn so với thông tin hư cấu, tưởng tượng, dối trá (fiction, fantasies, lies):
Thứ nhất là sự thật rất tốn kém. Muốn tìm phải tốn công tốn của. Còn hư cấu thì chỉ việc chép ra theo suy nghĩ.
Thứ hai là sự thật rất phức tạp vì thực tại rất phức tạp. Ví dụ sự thật về Covid hay cuộc chiến ở Ukraine. Trong khi hư cấu thì rất đơn giản, dễ ‘đi vào lòng người’.
Thứ ba là sự thật có thể không dễ chịu. Ngay cả 1 người cũng có những sự thật mà mình ko muốn thừa nhận. Còn hư cấu thì rất dễ chịu, rất đáng tự hào, tha hồ tâng bốc ta và hạ thấp địch.
Như vậy đi tìm sự thật luôn phải là một nỗ lực có chủ ý, không dễ dàng. Nhưng phải làm vì nếu ko có truth thì ko có trust.
Xem video này. Phút 36:39 là nói về 3 điểm yếu của sự thật, nếu so với hư cấu.
Mọi người đều biết Trường THPT Chuyên Hà nội – Amsterdam khi thành lập là một mô hình mới của giáo dục Hà nội, quy tụ tất cả các khối chuyên cấp 3 về một nơi. Trường đi vào hoạt động từ tháng 9/1985 và được mang tên HN-A như một sự ghi nhận khoản tiền mà người dân Hà lan nói chung và Amsterdam nói riêng đã quyên góp từ những năm 1973-75. Thế nhưng chưa có bài viết nào đủ chi tiết về các sự việc đó. Năm 2025 này, nhân dịp kỷ niệm 40 năm thành lập trường, tôi có tham vọng đi tìm hiểu và kể lại câu chuyện một cách trung thực nhất có thể.
– Tôi đến rồi, anh ra lấy hàng đi nhé! – Anh đang ở đâu? – Ở FPT chứ ở đâu? – Là ở chỗ nào? – Chỗ nào là thế nào? FPT chứ chỗ nào! Phạm Văn Bạch! – Ôi vậy anh nhầm rồi, tôi ở Duy Tân – À à…
Đối thoại 2 cũng với shipper:
– Anh đứng đâu? – Ở chỗ 3 lá cờ như anh bảo – Tôi đang đứng ở chỗ 3 lá cờ đây, sao không thấy anh? – Tôi ở bên này đường…
Trong đối thoại 1, người shipper tỏ vẻ khó chịu khi được yêu cầu cung cấp thông tin chi tiết. Trong đối thoại 2, shipper nghĩ là mình ở gần 3 lá cờ là đủ, thậm chí ở bên kia đường, mà không quan tâm đối phương có thể dễ dàng tìm thấy mình hay không.
Đây là các ví dụ khẳng định tiếng Việt là ngôn ngữ giàu ngữ cảnh (high context). Người đối thoại nghiễm nhiên cho rằng đối phương phải ở trong bối cảnh của mình, phải ngầm hiểu và tự suy ra, do đó không cần cung cấp đầy đủ thông tin. Họ sẽ thấy bị làm phiền khi được yêu cầu cung cấp đầy đủ thông tin.
Khác với ngôn ngữ nghèo ngữ cảnh (low context), khi mọi thông tin được thể hiện đầy đủ trong lời nói.
Bổ sung:
Tính chất giàu ngữ cảnh của văn hóa VN còn thể hiện ở khái niệm “nhìn đểu”, tức là người ta tự suy ra lời nói của đối phương chỉ qua ánh mắt của họ, rồi ra đáp trả bằng lời nói và hành động! Có vẻ hiện tượng này ko có ở các quốc gia khác. Nếu cảm thấy bị nhìn thì người ta cũng chỉ phản ứng bằng mắt chứ không đi quá.
Bản dịch tiếng Việt của tài liệu từ Tổ chức Các Thị trấn Liên kết (United Towns Organisation), đề ngày 22 tháng 6 năm 1979, về chiến dịch “Một Thị trấn – Một Gia đình”.
Ở cảnh cuối, khi người bố vuốt ve con gấu bông và thổn thức “xin lỗi con trai, lẽ ra bố có thể làm tốt hơn”, ta hiểu rằng ông đã thực sự cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho con mình. Vậy tại sao tai nạn lại ấp đến? Điều mà ông, cũng như tất cả người lớn chúng ta, không ngờ tới là: bối cảnh phát triển của vị thành niên (VTN) ngày nay đã rất khác…
Bài luận của Andrew Trousdale về cuốn sách “Giải trí đến chết” của Postman, với việc đối chiếu vào các phương tiện social media ngày nay. Bài đăng trên substack After Babel của Jonathan Haidt ngày 24/2/2025, bản dịch lược bỏ phần giới thiệu của Haidt.
The Price of Mass Amusement
Những cảnh báo có tính tiên tri của Neil Postman về việc các công nghệ truyền thông mới bắt ta đánh đổi những gì.