Đek có bản đồ cũng tiến

Ngay đầu sách “Đek biết gì cũng tiến” có câu chuyện kể về lúc cử anh Hùng Henry sang Mỹ bán hàng năm 2000, anh Bình cứ băn khoăn là anh Hùng “trong tay không có một tấm bản đồ”. Chuyện này làm tôi nhớ đến một câu chuyện có thật khác.

Vào thời Thế chiến 2, một tay súng Ghurka (dân bắc Ấn độ) đã trốn khỏi nhà tù Nhật ở miền nam Miến Điện và đi sáu trăm dặm một mình qua những khu rừng để tìm đến tự do. Cuộc hành trình dài năm tháng, nhưng anh ta không hề hỏi đường và không bao giờ lạc đường. Anh ta không hỏi đường vì không nói tiếng Miến, và vì anh ta coi tất cả người Miến Điện là phản bội. Anh ta đã sử dụng một tấm bản đồ và khi tới được Ấn Độ, anh đã đưa nó cho các sĩ quan Tình báo Anh, vì họ rất quan tâm đến cuộc phiêu lưu của anh ta. Anh đã đánh dấu bằng bút chì tất cả ngã rẽ mà mình đã thực hiện, tất cả đường và lối mòn đã đi, tất cả các con sông đã băng qua. Nó đã rất có ích cho anh, tấm bản đồ đó. Nhưng các sĩ quan Tình báo Anh thì không thấy nó hữu ích. Vì đó là bản đồ đường phố của London.

Khi làm một việc gì mới, mặc dù rất muốn nhưng ta không thể có một bản đồ kiểu google map. Thứ tốt nhất mà ta có là một tấm địa đồ kiểu thời xưa, với rất nhiều sai số. Cái dẫn ta đến đích, sau rất nhiều khó khăn, không phải là bản đồ mà là một la bàn. Nếu có la bàn tốt, ta có thể đến đích thậm chí với bản đồ sai, như người lính Ghurka.

Sách “Đek biết gì cũng tiến” không kể về bản đồ mà kể về la bàn của những người tiên phong. La bàn của họ là ước mơ khẳng định bản thân và dân tộc, là thái độ cầu thị học hỏi, là niềm tin vào đồng nghiệp, là những nỗ lực tìm kiếm điểm mạnh để thuyết phục khách hàng.

Đến lượt mình, sách cũng không phải là một bản đồ cho những khởi nghiệp gia hay những doanh gia. Tốt nhất thì sách là câu chuyện đầy cảm hứng và tri thức về sự cần thiết của một cái la bàn. Mặc dù hay được bố mẹ vẽ bản đồ cho từ bé để đi theo, và đã quá quen với google map, chúng ta nên tránh thói quen dựa vào một cái bản đồ nhất là khi nó không hề tồn tại.

1 thought on “Đek có bản đồ cũng tiến

  1. Pingback: 25052024 – nghĩ lan man khi chạy – Góc của Linh

Leave a Reply