Dán nhãn cho các Thế hệ là việc vô nghĩa. Đã đến lúc vứt bỏ chúng

Lời người dịch: các nhãn thế hệ (kiểu Millenian, Gen Z) được sử dụng ngày càng nhiều trong việc mô tả, đánh giá và hành xử với mọi người, kể cả ở VN. Khi tìm hiểu về vấn đề này, tôi thấy một số quan điểm phản đối cách dán nhãn như vậy, mà tôi cho là có lý. Dưới đây là một bài như vậy (link), đăng trong mục Quan điểm của tờ The Washington Post, ngày 7/7/2021. Bài gốc có nhiều link.
Cuối bài này, tôi dẫn thêm một số nguồn khác cùng quan điểm.

Continue reading

Đọc: “Chính trị và tiếng Anh” của George Orwell

Trong bài luận ngắn “Politics and the English Language” viết năm 1946, Orwell nêu quan điểm rằng ngôn ngữ bị ảnh hưởng bởi những mưu đồ chính trị, vì các nhà chính trị, nhất là độc tài, sử dụng ngôn ngữ tù mù khó hiểu để che giấu những mục đích thật của mình, để đánh lừa người nghe. Và ngược lại, khi mọi người quen nghe loại ngôn ngữ này, thì sẽ máy móc sử dụng nó, và tiếp tay cho việc hủy hoại ngôn ngữ, gây khó cho việc biểu đạt sự thật. Đến khi viết tiểu thuyết 1984 (xuất bản 1949), Orwell đã đặt tên cho loại ngôn ngữ bị bóp méo này là newspeak (bản dịch tiếng Việt dịch là “ngôn mới”).

Continue reading

Lời nguyền kiến thức (knowledge curse) gây hại khi bạn viết

Nếu bạn hay viết, có lẽ bạn là một kẻ-biết-tuốt (know-it-all).

Không phải theo kiểu một đứa trẻ 6 tuổi quen bắt nạt nói những câu như: “Bố tao biết về máy tính nhiều hơn bố mày,” hay một đứa 16 tuổi hay bắt nạt nói: “Tao sẽ là người vào Harvard chứ không phải bọn học trường công vớ vẩn như mày”.

Những người viết trở thành kẻ-biết-tuốt là vì công việc chúng ta làm. Thử nghĩ mà xem: với mỗi câu chuyện, bài báo hoặc bài blog mà bạn viết, bạn dành nhiều phút — đôi khi thậm chí hàng giờ — để đọc. Bạn cũng có thể phỏng vấn các chuyên gia trong lĩnh vực này — cho đến khi bạn hiểu đủ rõ về chủ đề để có một cuộc trò chuyện trí tuệ về chủ đề đó.

Continue reading

Review sách: Chiều kích thứ tư trong kiến trúc

“Chiều kích thứ tư trong kiến trúc. Tác động của công trình lên hành vi” là một cuốn sách rất mỏng (chỉ 64 trang) năm 1975 của hai tác giả Mildred Reed Hall và Edward T. Hall, trong đó Edward T. Hall (bài wikipedia) là nhà nhân học xuất chúng người Mỹ, có nhiều phát hiện trong lĩnh vực văn hóa, ví dụ quan niệm của các dân tộc về thời gian, không gian. Các khái niệm này sau đó được Edgar Schein đưa vào công trình của ông về Văn hóa của Tổ chức.

Continue reading

Phân loại khách hàng của freelancer


Mục tiêu của bạn là góc nào?

Các đại công ty (industry giants) muốn khối lượng lớn. Họ cần những người làm thuê đúng chuẩn, giá rẻ, bàn giao đều, và ổn định. Họ sẽ không đi tìm những freelancer làm hàng thửa (bespoke), có tính thủ công. Thậm chí không tìm người làm ‘tốt hơn’. Họ chỉ đơn giản là muốn sản phẩm đáp ứng đúng spec, với mức giá tốt nhất. Họ có thể khiến bạn rất bận rộn, và đôi khi có thể trả tiền đúng hạn.

Cũng có một số loài chim hiếm (rare birds), những khách hàng lớn và tiềm năng muốn tìm những freelancer có thể cung cấp cho họ thứ gì đó độc đáo và khó sao chép. Họ biết rằng những gì họ muốn là khan hiếm, và trả tiền thỏa đáng. Số này không nhiều. Nếu bạn tìm thấy một khách hàng như vậy, hãy trân quý.

Còn lại hai loại:

Nói chung, đông nhất là nhóm làm mất thì giờ của bạn (waste of time). Những công ty nhỏ này muốn trở thành (hoặc tỏ ra là) đại công ty, nhưng chỉ đơn giản là muốn giá thật rẻ, trong khi đặt hàng với khối lượng nhỏ và hay đòi thay đổi vào phút cuối. Rõ ràng, freelancer thông minh sẽ tránh xa những khách hàng này, bất kể ý định của họ tốt đẹp đến đâu.

Cuối cùng là hũ mật (sweet spot). Đó là khách hàng muốn bạn, với tất cả sự độc đáo, giá cả và sự kỳ diệu mà bạn có thể tạo ra. Là người trả nhiều tiền và nhận được nhiều hơn thế.

Nếu bạn để ý tìm, bạn sẽ dễ tìm ra họ hơn. Đặc biệt là nếu bạn đang thực sự tạo ra điều kỳ diệu độc đáo.

Dịch từ: Seth Godin. Scale and the small business (freelancer grid)

Mê Cung Ảnh (10/10)

11

Chúng tôi uống cà phê. Tôi không thích công thức của cô gái ở Rostov. Nhưng thật lạ là tôi lại có thể phân biệt được mùi vị.

– Đây không phải thứ dành cho dân ghiền, – Kẻ-không-may nói, đẩy tách cà phê ra xa. – Chắc là như vậy.
– Cậu cảm nhận được mùi vị?
– Đúng.
– Bằng cách nào? Mùi vị trong không gian ảo chỉ là ký ức về những thứ mà chúng tôi đã thưởng thức trong đời thật! Nếu cậu không phải người thì…

Continue reading

Mê Cung Ảnh (9/10)

110

Thật thích thú khi đi trên đường mùa đông nếu trước đó đã có cả một đội quân đi qua.

Tuyết bị nện chặt, không thể đi nhầm được.

Và khắp nơi vương vãi các dấu hiệu nhỏ của một lối sống ồn ào, buồn chán và vô nghĩa.

Cây thông cắm đầy mũi tên. Hoặc các thiên thần bắt gặp một tên do thám, hoặc đã có một cuộc tranh cãi xem mắt ai tinh hơn, tay ai cứng hơn… Chắc là giả thuyết thứ hai.

Continue reading

Mê Cung Ảnh (8/10)

10

Trong đám tuyết dày của ngăn đá tôi tìm thấy một cái xúc xích đóng băng. Trong số đồ hộp, chỉ còn sót lại một hộp cá mòi, được mua hoặc trong giai đoạn hết sạch tiền, hoặc trong lúc buồn chán.

Buồn ngủ muốn chết, nhưng tôi vẫn hâm cái xúc xích đáng thương, lấy con dao mở hộp, đặt trước mặt hai chai bia Urquel. Bữa tối dưới ánh nến, nến đang cháy trên màn hình máy tính. Screensaver vừa bật lên. Tiếng vọng lách tách từ mũ rất hợp cảnh.

Continue reading

Mê Cung Ảnh (7/10)

110

Trên bậc rất gió. Cái buồng nhỏ bằng sắt của trò chơi “Những ngọn núi Mỹ” kêu rít lên, lắc lư như sắp rơi ra khỏi đường ray đang treo lơ lửng trên đầu Kẻ-không-may.

Tuyệt, lại thêm một cách chết nữa được phát hiện ra.

– Ê! – tôi kêu và tiến lại gần. – Tớ đây!

Kẻ-không-may ngẩng đầu lên. Có thể đó là dấu hiệu tốt lành.

Continue reading

Mê Cung Ảnh (6/10)

10

Hoặc là tôi không bị theo dõi, hoặc là người ta làm điều này khéo đến nỗi Vika không thấy phải báo động. Tôi leo lên tường, bước lên cây cầu làm từ sợi tóc trong ánh mắt theo dõi của những người bảo vệ.

Không biết tôi có thể đi được bao nhiêu mét mà không cần ra khỏi đáy sâu?

Continue reading