RỄ SỒI
Cái nhìn qua hàng rào
Người Đức sống ở Đức.
Người Mỹ sống ở Oklahoma.
Người Tây Ban Nha sống ở Tây Ban Nha.
Nhưng người Anh thì sống ở nhà…
Khổ thơ nổi tiếng này chợt hiện lên trong đầu tôi trong một cuộc trò chuyện với một nhà báo người Paris, người mà số phận bắt sống nửa đời ở London. Chúng tôi thảo luận về khái niệm yêu nước ở hai bên eo biển Anh. Trong khi người Pháp, như người đối thoại của tôi khẳng định, yêu đất nước mình vì nó được tưới bằng mồ hôi và máu của nhiều thế hệ, vì lao động gắn liền với nó – công lao của người nông dân và công lao của người chiến binh – thì người Anh yêu đất nước mình trên hết như là nhà, là nơi không gắn liền với những khó khăn của lao động hàng ngày mà là với những niềm vui của sự nhàn rỗi. Đối với anh ta, hình ảnh quê hương là một khu vườn nhỏ có hàng rào bao quanh dưới cửa sổ, nơi anh ta chăm sóc và tận hưởng ngày Chủ nhật. Chính hàng rào này, chứ không phải hoa hồng hay bức tượng thiếu nữ cổ xưa với cây đinh ba của Nữ thần Britannia, mới nên được coi là biểu tượng quốc gia của người Anh.
Continue reading

