Category Archives: Quản lý

Các bài viết về quản lý doanh nghiệp và các tổ chức nói chung

“Đường hay nhà?”

Nếu bạn muốn tạo ảnh hưởng lâu dài, hãy xây đường.

Ví dụ, Stewart Brand chỉ ra rằng, nếu so sánh bản đồ trung tâm Boston của năm 1860 và 1960, thì hầu như mọi tòa nhà đều đã được thay thế. Đã biến mất.

Còn đường xá thì sao? Chúng chẳng thay đổi mảy may. Các lề đường, ranh giới và kết nối đa phần vẫn vậy. Ngoại trừ những thứ như dự án Big Dig, nhà xây dựng Robert Moses hay động đất, những con đường tồn tại mãi mãi.

Đó là bởi các hệ thống được xây dựng cho giao tiếp, vận chuyển và kết nối cần sự nhất trí gần như tuyệt đối để thay đổi. Còn các tòa nhà thì sẽ biến hình ngay khi chủ sở hữu hoặc người thuê quyết định là cần.

Khi xây một tổ chức, một công nghệ hay bất kỳ loại văn hóa nào, những con đường có giá trị hơn nhiều so với các tòa nhà.

Ở chỗ bạn, mọi người xây gì?

Dịch từ nguồn

Trong một tổ chức, “đường xá” có lẽ là hệ giá trị, văn hóa, các quy trình, hệ thống thông tin giao tiếp. Các thực thể này khó nhìn thấy và khó được đánh giá đúng, nhất là bởi những người bên trong. Và, khác với một thành phố dân chủ, toàn bộ đường xá có thể được xóa sổ nhanh chóng bởi quyết định của một người.

“Thời điểm của tác dụng phụ”

Thời điểm của tác dụng phụ (the timing of side effects)

Nếu ta nới lỏng các ràng buộc trên một hệ thống, thì hầu như chắc chắn rằng hệ thống sẽ chạy tốt hơn trong ngắn hạn.

Đó là nếu chúng ta định nghĩa “tốt hơn” là đối với đầu ra hữu hình của những gì hệ thống làm. Và “ngắn hạn” là “những thứ xảy ra trước khi chúng ta phải sống với các tác dụng phụ”.

Vì vậy, nếu loại bỏ tiêu chuẩn môi trường của một nhà máy, nó sẽ sản xuất nhiều hơn và nhanh hơn. Trong một thời gian. Nhưng sau đó, dòng sông thì ngập bùn và công nhân thì chết, vì vậy về lâu dài, không nhiều lợi ích.

Nếu bạn ngừng nộp thuế, bạn sẽ có nhiều tiền hơn ngày hôm nay. Nhưng nền văn minh mà bạn cần có để tận hưởng số tiền đó sẽ sớm biến mất.

Nếu bạn ngừng uống thuốc vì không thích cảm giác đau bụng mà nó mang lại, chắc chắn hôm nay bạn sẽ có một ngày dễ chịu hơn. Cho đến khi bạn ngừng có một ngày dễ chịu hơn, vì căn bệnh quay trở lại vì bạn đã ngừng uống thuốc.

Tất cả các tác dụng phụ có thể gọi đơn giản là “kết quả” (effect cũng có nghĩa là kết quả – ND). Và ý thức rõ về khung thời gian sống của ta là bước đầu tiên để khi ta rời đi, mọi thứ tốt hơn so với lúc ta nhận.

Dịch từ nguồn

“Bạn biết nhiều hơn bạn nghĩ”

Không phải tội lỗi lớn khi ta cho rằng các sự kiện (fact) và dữ liệu là toàn bộ sự thật và là chìa khóa để mở mọi cơ hội tương lai. Các công cụ và công nghệ số mới không chỉ cung cấp cho ta thêm thông tin về thế giới và mọi người xung quanh, mà còn giúp ta biết thêm về bản thân. Chúng ta có thể theo dõi từng bước đi, từng calo mình tiêu thụ. Có hy vọng lớn rằng, nếu thu thập đủ dữ liệu, ta sẽ có khả năng thay đổi những gì mình muốn, và có thể làm điều đó mà không phải đối mặt với nỗi sợ của sự không chắc chắn. Continue reading

“Chỉ số tiếp cận (reach) bị thổi phồng”

Nó có thể là quan niệm sai lầm lớn nhất trong quảng cáo.

Super Bowl tạo tiếp cận.
Google tạo tiếp cận.
Radio tạo tiếp cận.
Thì sao?

Sao phải nghĩ, một khi có thể tiếp cận nhiều người hơn đơn giản bằng cách chi thêm? Continue reading

“Hoãn báo thức là bẫy”

Có một nút trên phần mềm email cho phép tôi hoãn email đến một ngày nào đó về sau.
Kiểu như nút hoãn báo thức (snooze).
Nút hoãn là một cái bẫy. Bẫy là vì, không chỉ bạn sẽ phải quyết định sau, mà còn dành thời gian và sức lực để quyết rằng sẽ quyết định sau.
Làm một lần thôi, rồi đi tiếp.
“Quyết ngay” là một cách tăng năng suất thần kỳ.
Cũng có loại quyết định có lợi hơn khi chờ thêm thời gian. Quyết định mà nhiều thông tin hơn thực sự hữu ích hơn.
Nhưng chủ yếu, chúng ta bận bịu với loại quyết định nên được đưa ra ngay hoặc không bao giờ. Bạn sẽ có vô số quyết định đang nợ, một đống các phương án chưa được trả lời, chưa được quyết và chưa được khám phá. Và nhiều khả năng là bạn sẽ bỏ mặc chúng.
Nếu bạn mở một email, nghĩa là bạn đã cam kết trả lời rồi đi tiếp. Không đẩy nó về sau.
Chơi hoặc nghỉ, có hoặc không, rồi cái tiếp theo.
Hoãn báo thức không dành cho bạn.
(dịch từ Snooze is a trap – Seth Godin)

“Phản hồi tốt”

“Nguyên nhân khiến chúng ta hỏi xin phản hồi sẽ thay đổi cách ta hỏi xin.
Và cách ta hỏi xin sẽ thay đổi nội dung phản hồi mà ta nhận được.

Nhiều người, thậm chí khách hàng trả tiền, quá lịch sự hoặc quá bận rộn để chỉ trích, cho nên đưa ra phản hồi hào phóng. Ta không quen nhìn vào mắt người khác và nói rằng họ đã sai, đặc biệt khi ta cảm thấy họ đang cố gắng hết sức để làm đúng. Không phải tất cả phản hồi khen đều là khen. Ta đi lên bằng cách tìm những phản hồi chê chân tình. Ta làm điều đó bằng cách cởi mở về lý do tại sao ta muốn nhận phản hồi. Và sau đó, bằng cách hỏi đúng câu hỏi, đúng người, đúng thời điểm. Những câu hỏi mà đôi khi đem về câu trả lời mà ta không muốn nghe.”

Lược dịch từ Good Feedback

“Mẩu băng keo đầu tiên”

(Dịch từ Seth Godin – The first piece of tape)

Tôi ngồi trên một chiếc ghế dài màu đen trong sảnh của một nhà hát đẹp. Chiếc ghế bị nứt và bong tróc, với bảy dải băng keo đen giữ chỗ tróc lại với nhau. Và không cần phải là một nhà địa chất nội thất để thấy rằng chỗ dán này không được làm một lần, mà dần theo thời gian, từng chút một.

Câu hỏi là: Ai là người đầu tiên quyết định sửa chiếc ghế bằng băng keo?

Người thứ ba hoặc thứ năm đã làm một điều tự nhiên: đây là một chiếc ghế đã tã, hãy giữ nó bằng cách có thể.

Nhưng còn người đầu tiên?

Người đầu tiên dán băng quyết định rằng việc nhà hát này có một chiếc ghế được dán băng keo là chuyện bình thường. Người đầu tiên đã không nỗ lực để cảnh báo cấp trên, cố nài để chiếc ghế được sửa chữa cẩn thận.

Người đầu tiên quyết định “tạm thời thế là tốt rồi”.

Và đấy chính là cách khiến chúng ta rơi vào con đường sa sút.