Nụ cười

Vadim Zhuk, 28/12/2024

Trong bộ phim, tên phát xít giết nhân vật tôi đóng.
Hắn bắn trực diện vào giữa ngực anh ta.
Và tôi đã mỉm cười. Tôi yêu nhân vật đó.
Cuộc đời anh đắng cay, chân khập khiễng
Bị thế kỷ quay cuồng vặn xoắn và phá tung
Và giờ giết anh, chẳng cho nói một lời vĩnh biệt.
Đạo diễn bảo tôi: Hãy bỏ nụ cười đi.
Tại sao anh lại cười cơ chứ?
Cảnh đó chúng tôi phải quay đến mười lần.
Nhưng vẫn thế vì tôi hiểu bản chất vai mình đóng:
Nơi đây sống và chết bước vào trận cuối.
Và sự sống đã thắng, vì nhân vật mỉm cười.
Vào giây cuối anh nhìn lại những gì đã sống
Và tất nhiên nhận ra kết thúc đã đến rồi
Nhưng mỉm cười, đón viên chì nóng bỏng.
Tôi chưa xem tập đó, tập phim họ giết tôi.
Tôi hy vọng vẫn có cảnh tôi cười. Một nụ cười sẽ sống mãi từ đây.

(Phan Phương Đạt dịch. Tựa do người dịch đặt)

Bản gốc tiếng Nga:

В одном кинофильме фашист убивал моего персонажа.
Он из пистолета в упор убивал моего персонажа.
А я улыбался. Я сильно любил своего персонажа.
Он прожил нелёгкую горькую жизнь.Он хромал.
Его разогнавшийся век и крутил и ломал
И вот убивает, ни с кем не успевшего даже
Двух слов на прощанье сказать моего персонажа.
И мне режиссер говорит : Уберите улыбку.
Чему вы смеётесь?
Мы с ним дублей десять боролись.
Я так понимал содержанье и суть моей роли:
Что здесь жизнь со смертью вступили в последнюю сшибку.
И жизнь побеждает, поскольку герой улыбнулся.
На всё прожитое в последний момент оглянулся
И понял, конечно, что это конец,
Но вот улыбнулся, встречая горячий свинец.
Я серию эту не видел, в которой меня убивают.
Надеюсь, улыбка осталась. Теперь уж навеки живая.
28 декабря 24

Leave a Reply