CÀNH ANH ĐÀO
Leo núi Phú sỹ
Thành thật mà nói: khi vị sư ở Thiên Đàn đóng dấu sắt nung của trạm thứ mười “đỉnh Phú sỹ, 3776 mét” lên cây gậy của tôi, tất cả những gì tôi nghĩ đến là câu tục ngữ Nhật Bản chẳng hề thi vị chút nào: “Kẻ chưa từng leo núi này là kẻ ngốc, nhưng kẻ dám leo hai lần thì ngốc gấp đôi.” Mặc dù tôi chỉ hoàn thành một nửa trong mười chặng của con đường hành hương cổ xưa (ngày nay, việc leo núi bắt đầu từ trạm thứ năm, có thể đến bằng xe), nhưng chuyến leo bộ từ ba giờ chiều đến ba giờ sáng khó có thể gọi là đi dạo. Đặc biệt là khi toàn bộ kinh nghiệm leo núi của bạn chỉ giới hạn trong những ký ức tuổi thơ về một đống xỉ than gần nhà máy hơi nước trong sân của một tòa nhà cũ ở Leningrad. Tình cờ, chính đống xỉ than này hiện lên trong tâm trí tôi khi tôi leo lên sườn dốc vô tận của ngọn núi thiêng liêng Nhật Bản, chân tôi lún sâu vào những mảnh vụn xốp, sắc nhọn và tro núi lửa đã mòn. Phú sỹ là một đống xỉ than được phóng đại lên gấp ngàn lần. Cùng một kết cấu, cùng một màu sắc từ xám đậm đến nâu, cùng một độ dốc. Tuy nhiên, nói chính xác hơn thì là: càng lên cao, dốc càng lớn. Bạn sẽ dễ cảm nhận chỗ cong nhẹ của sườn dốc, thứ mà họa sĩ Hokusai rất yêu thích trong bộ tranh “Trăm mặt núi Phú sỹ”.
Continue reading