“Làm điều không cần thiết”

Người bác sỹ thạo việc đang làm điều cần thiết. Cô chào hỏi bệnh nhân mà không bắt tay. Khám từ đầu đến chân mà không nhìn vào mắt. Cô cảnh báo về từng dấu hiệu thể chất bất thường nhỏ nhất, nhưng không nhận thấy bệnh nhân run rẩy vì phòng lạnh.

Cô gõ thông tin vào hệ thống và in các mẫu đơn cho bệnh nhân ký. Nhưng không nhận ra nỗi sợ hãi trong mắt người bệnh. Cô ấy có năng lực, làm việc hiệu quả và, một số sẽ nói, giỏi việc. Nhưng nếu bệnh nhân rời đi, cảm thấy mình như một mớ các dấu hiệu và triệu chứng thay vì một con người, liệu cô bác sỹ có đủ giỏi?

Đa số công việc của ta là làm những gì cần thiết, đáp ứng spec và đảm bảo khách hàng có được những gì họ đã trả tiền. Nhưng phần lớn kỹ năng và tất cả niềm vui trong công việc của ta đến từ việc thực hiện những điều không cần thiết – những thứ ta không cần phải làm. Những hành vi khiến cho công việc của ta có ý nghĩa đối với những người ta phục vụ và chính ta.

Dịch từ nguồn.

“Giá mà tôi có nhiều dữ liệu hơn”

Thật không?
Thường thì có thể kiếm thêm dữ liệu. Sẽ mất thời gian hoặc tiền, nhưng có thể được.
Nhưng có lẽ bạn đang không sử dụng hết chỗ dữ liệu mà bạn có.
Tôi đoán, thực ra ý của bạn là: giá mà tôi có thể chắc chắn hơn.
Thật không may, cái này lại không thể.
Nếu việc bạn đang làm, sự đổi mới mà bạn tìm cách thực hiện, là đáng làm, thì nó đáng để làm trong sự không chắc chắn. Nhiều dữ liệu hơn không phải là bảo hiểm, mà là sa lầy.
Tiến về phía trước là cách tốt nhất để làm cho mọi thứ tốt hơn.
Dịch từ nguồn

Chiến thắng ‘hội chứng kẻ mạo danh’

Làm sao để chiến thắng hội chứng kẻ mạo danh (impostor syndrome)

Bạn có quyền gì mà đòi giơ tay, đứng lên thể hiện, hay đóng góp?
Rồi có ngày bọn họ sẽ nhìn xuyên thấu bạn
“Bạn đâu có giỏi như bạn tưởng” – họ sẽ nói vậy
Bạn sẽ bị bóc mẽ như một kẻ lừa lọc

Đó chính là hội chứng kẻ mạo danh. Nỗi đau cho tất cả mọi người, bất kể làm gì.
Đặc biệt, với những người dám dấn thân dẫn dắt và sáng tạo.
Sự thật là đây: Bạn là kẻ mạo danh!
Tất cả chúng ta
Chối bỏ chẳng nghĩa lý gì
Bạn không thể CHẮC CHẮN rằng ý tưởng của bạn là tốt
Bạn không thể BẢO ĐẢM rằng sự dẫn dắt của bạn sẽ đem lại kết quả. Bạn không CHẮC rằng những gì bạn đóng góp sẽ làm mọi việc tốt lên.
Nhưng bạn vẫn cứ đóng góp. Không phải vì bạn hoàn hảo, mà vì bạn hào phóng.
Tôi là kẻ mạo danh, và…
Và vì tôi thực sự quan tâm, nên tôi đóng góp, hiện diện, giơ tay và dẫn dắt.
Chúng ta cần bạn.
(Seth Godin)

Image result for dunning kruger imposter syndrome

Tương quan giữa Impostor syndrome và Dunning-Kruger effect. Ảnh: quora.

Esther Wojcicki: làm thế nào để nuôi dạy con thành công

Esther Wojcicki là tác giả cuốn How to raise successful people đang làm mưa làm gió ở Mỹ. Bà là mẹ của 3 cô gái thành đạt, trong đó hai cô đứng thứ 33 và 44 trong America’s Self-Made Women 2019 của Forbes (cô đứng 44 là CEO của Youtube). Bí quyết của bà gói gọn trong 5 chữ cái T.R.I.C.K, và dưới đây là bài phỏng vấn bà trên tờ Forbes Russia. Người dịch thấy có nhiều điểm bổ ích cho bản thân, nên dịch và chia sẻ, hy vọng người đọc cũng thấy hữu ích. Continue reading

“Đường hay nhà?”

Nếu bạn muốn tạo ảnh hưởng lâu dài, hãy xây đường.

Ví dụ, Stewart Brand chỉ ra rằng, nếu so sánh bản đồ trung tâm Boston của năm 1860 và 1960, thì hầu như mọi tòa nhà đều đã được thay thế. Đã biến mất.

Còn đường xá thì sao? Chúng chẳng thay đổi mảy may. Các lề đường, ranh giới và kết nối đa phần vẫn vậy. Ngoại trừ những thứ như dự án Big Dig, nhà xây dựng Robert Moses hay động đất, những con đường tồn tại mãi mãi.

Đó là bởi các hệ thống được xây dựng cho giao tiếp, vận chuyển và kết nối cần sự nhất trí gần như tuyệt đối để thay đổi. Còn các tòa nhà thì sẽ biến hình ngay khi chủ sở hữu hoặc người thuê quyết định là cần.

Khi xây một tổ chức, một công nghệ hay bất kỳ loại văn hóa nào, những con đường có giá trị hơn nhiều so với các tòa nhà.

Ở chỗ bạn, mọi người xây gì?

Dịch từ nguồn

Trong một tổ chức, “đường xá” có lẽ là hệ giá trị, văn hóa, các quy trình, hệ thống thông tin giao tiếp. Các thực thể này khó nhìn thấy và khó được đánh giá đúng, nhất là bởi những người bên trong. Và, khác với một thành phố dân chủ, toàn bộ đường xá có thể được xóa sổ nhanh chóng bởi quyết định của một người.