Bản dịch bài Masturbating Ourselves to Death của Marc Sims (2/12/2025) trên kênh substack Et Cetera.
Tự thủ dâm đến chết
Các gooner, Influencer và Khu ngoại ô

Khi Daniel Kolitz viết về tiểu văn hóa bệnh hoạn trên internet của Gen Z, chủ yếu là trẻ nam, được gọi là “gooner” (cuồng thủ dâm), hầu hết mọi người đều đọc với vẻ mặt nhăn nhó, kinh hãi trước viễn cảnh đen tối, đầy rẫy nội dung khiêu dâm đang chờ đợi con cái họ. Nếu bạn không thường xuyên sử dụng internet, thì gooners là một nhóm thanh niên coi thủ dâm là điểm mấu chốt duy nhất mà mọi thứ khác xoay quanh. Tin rằng thủ dâm kéo dài – thực sự là kéo dài, kiểu 6, 10, hay 14 tiếng mỗi đợt – dẫn đến một trạng thái siêu việt, các gooner đánh đổi cuộc sống bình thường của công việc, bạn gái và ánh nắng mặt trời để đổi lấy cuộc sống trong tầng hầm với sự tự sướng. Kurt Cobain đã hát: A mosquito, my libido. Nếu gooner có thể tham gia vào những phép so sánh như vậy, họ có thể chọn “bãi rác Bangladesh-city”, “chiến hào Thế chiến I” hoặc “lỗ đen” cho ham muốn tình dục của mình. Cần nhiều sự cực đoan hơn, kỳ quái hơn, và sáng tạo hơn để thúc đẩy những cuộc marathon thủ dâm của họ. Những biến thể đa dạng, rực rỡ về tình dục và cơ thể (chỉ đôi khi mới là cơ thể người) liên tục hiện lên trước mắt họ với tốc độ chóng mặt, trong khi tương tác trực tiếp duy nhất có ý nghĩa mà họ có được là với những người cũng là “porn tính” (pornosexual – thỏa mãn tình dục bằng phim khiêu dâm, khác với dị tính, đồng tính, v.v.) trên các máy chủ Discord và diễn đàn Reddit. Đến cuối bài của Kolitz, tâm trí bạn bị ám ảnh bởi một tương lai phản địa đàng nơi xã hội của chúng ta chỉ còn lại chất bôi trơn, bảng mạch điện tử và những người da trắng bệch sống trong hang động.
Tuy nhiên, Kolitz kết thúc bài của mình bằng cách quay ngược tấm gương về chính chúng ta:
Những gooner này thực sự đang làm gì? Lãng phí hàng giờ mỗi ngày để xem nội dung video ngắn. Theo đuổi những cảm giác mạnh trên các nền tảng… Nói chung, từ bỏ những niềm vui kết nối hướng đến người khác để tìm kiếm sự thoải mái của việc một mình chằm chằm nhìn màn hình. Điều này nghe có quen thuộc không?
Vâng, đúng vậy, Daniel.
Bạn có biết những người nào hay làm những việc như thế này không?
Vâng, chính là tôi.
“Đúng là,” Kolitz tiếp tục, “các gooner thủ dâm trong khi thực hiện những hành vi này. Có thể nói điều đó chỉ khiến họ trung thực hơn mà thôi.”
Thủ dâm biến một xung động vốn dĩ mang tính quan hệ (tình dục) thành một hoạt động đơn độc. Tình dục cần có người khác. Và thường thì, để quan hệ tình dục với người khác, bạn cần khá nhiều thứ: mối quan hệ, thời gian, sự tin tưởng, cam kết, sức hút, v.v. Đó không phải là cách nhanh chóng để thỏa mãn ham muốn tình dục. Ở mặt bên kia, thủ dâm có thể được thực hiện bất cứ khi nào ta muốn. Đúng là nó kém thỏa mãn hơn tình dục, nhưng xét về sự tiện lợi thì không gì sánh bằng. Và trong điện thờ của các tôn giáo hiện đại, hai vị thần song sinh là Nhanh chóng và Tiện lợi ngồi gần đỉnh, ngay dưới cái Tôi.
Bản chất của thủ dâm
Trong một bức thư gửi bạn, nhà văn C.S. Lewis từng viết:
Đối với tôi, điều xấu xa thực sự của thủ dâm là nó lấy đi một ham muốn mà, khi được sử dụng hợp pháp, dẫn dắt cá nhân thoát ra khỏi chính mình để hoàn thiện (và sửa chữa) nhân cách của mình trong nhân cách của người khác (và cuối cùng là trong con cái và thậm chí cả cháu chắt) và biến nó trở lại – đưa người đàn ông trở lại nhà tù của chính mình, ở đó để giữ một hậu cung gồm những cô dâu tưởng tượng. Và hậu cung này, một khi đã được chấp nhận, sẽ cản trở anh ta thoát ra và thực sự kết hợp với một người phụ nữ thực sự. Bởi vì hậu cung luôn dễ tiếp cận, luôn phục tùng, không đòi hỏi sự hy sinh hay điều chỉnh nào, và có thể được ban tặng những sức hút tình dục và tâm lý mà không người phụ nữ nào có thể sánh kịp.
Lewis viết điều này từ rất lâu trước khi những gooner tồn tại, nhưng ông đã chẩn đoán đúng những triệu chứng mà Kolitz mô tả trong bài của mình. Những chàng trai trẻ từ bỏ phụ nữ bằng xương bằng thịt để theo đuổi hình tượng ảo trên mạng vì “không người phụ nữ nào có thể sánh được” với “hậu cung những cô dâu tưởng tượng” luôn “dễ tiếp cận, luôn phục tùng”, và không đòi hỏi “sự hy sinh hay điều chỉnh nào” từ những người đàn ông thủ dâm với họ. Nhưng Lewis tiếp tục mô tả rằng vấn đề phức tạp hơn nhiều so với những người đàn ông ham muốn nhưng lại quá sợ hãi để bắt chuyện với nữ:
Ở giữa những cô dâu ảo đó, anh ta luôn được yêu mến, luôn là người tình hoàn hảo. Không có yêu cầu nào đặt ra đối với sự vị tha của anh ta, không có sự tủi nhục nào áp đặt lên sự phù phiếm của anh ta.
Rốt cuộc, chúng chỉ trở thành phương tiện mà qua đó anh ta ngày càng yêu mến chính mình (*).
Theo Lewis, gốc rễ cơ bản của thủ dâm là một dạng ái kỷ. Ông lập luận rằng, ham muốn tình dục nên dẫn bạn ra khỏi chính mình, trước hết là đến với người bạn đời, sau đó là đến với con cái và cháu chắt mà hành vi tình dục rốt cuộc sẽ tạo ra. Tình dục hướng ra bên ngoài, nhưng tốn kém. Nó đi kèm với những yêu cầu và sự tủi nhục đối với tính ích kỷ và phù phiếm. Thủ dâm thì hoàn toàn ngược lại. Không chỉ là sự cô độc, mà trong tưởng tượng, người đàn ông không cần phải nỗ lực để trở nên vị tha, dũng cảm hay là một người tình giỏi. Không có lời thề nào anh ta phải giữ, hay con cái nào phải chu cấp. Anh ta chỉ cần tưởng tượng rằng mình là kiểu đàn ông mà phụ nữ khao khát. Anh ta muốn cảm giác hồi hộp khi một người phụ nữ xinh đẹp nhìn anh ta với ánh mắt ngưỡng mộ, mà không cần phải nỗ lực khiêm nhường để xứng đáng với sự ngưỡng mộ đó. Thực sự là điều này nói về bản thân anh ta hơn bất cứ gì khác. Và một khi bạn nhận ra những nguyên tắc cơ bản của sự tập trung vào bên trong này, bạn sẽ bắt đầu thấy nó ở khắp mọi nơi…
Những người có sức ảnh hưởng (Influencer)
Những người cùng tập ở gym của tôi (tôi nghĩ) khá bình thường. Có những vận động viên marathon trông như khúc gỗ, chạy với tốc độ của linh dương. Những người 80 tuổi bụng chảy xệ và lưng còng. Có một vài người nâng tạ nghiêm túc, những cỗ máy cơ bắp: to lớn và gầm gừ với nhiều nếp nhăn trên gáy, xì hơi ra những đám mây hình nấm mùi lưu huỳnh. Và rồi có những bà mẹ bình thường, những người đàn ông nghỉ trưa và những người “chỉ muốn khỏe mạnh” đang thở hổn hển và đổ mồ hôi ở đó. Nhưng cũng có một nhóm khác nổi bật hơn cả. Chúng ta có thể gọi họ là “Influencer”.
Đây là những người đàn ông và phụ nữ ở đó (với giá đỡ camera của họ) tập luyện chủ yếu vì vẻ ngoài… nhưng cũng vì một điều gì đó khác nữa, một điều gì đó khó có thể diễn tả được. Có lẽ một vài ví dụ thực tế sẽ giúp ích:
Ví dụ A: một phụ nữ mặc quần áo chính xác về mặt giải phẫu đến mức có thể được trưng bày trong sách giáo khoa y học, xoa tay gần đường may khe mông trong khi xoay người để tự chụp ảnh.
Ví dụ B: một anh chàng cơ bắp (muscularis) cố gắng chống đẩy bằng cả hai tay và chân để giữ thăng bằng trên bốn quả bóng tập thể dục, giống như một con hải cẩu trong rạp xiếc, trong khi bạn gái mặt ngơ ngác của anh ta quay phim. (Tôi thấy điều này vì (1) làm sao bạn có thể không nhìn chằm chằm vào một thứ lố bịch như vậy? và (2) anh ta chắc chắn đã la hét đủ để phần lớn những người trong khu phòng tập đều biết. Khi anh ta trượt chân và đập mặt xuống sàn, tôi cảm thấy vui hơn mức bình thường).
Những người có sức ảnh hưởng không chỉ muốn “trông đẹp” (ý tôi là, ai mà không muốn?)—họ muốn được chú ý vì trông đẹp. Và mặc dù điều đó nghe có vẻ giống nhau, nhưng thực sự thì không phải vậy.
Có một loại thang đo về “trông đẹp” mà tất cả chúng ta đều nhận ra. Có những quy tắc ứng xử cơ bản—muốn trông giống như một người văn minh, tỉnh táo khi ra ngoài. Nhưng cũng có kiểu vẻ đẹp “muốn thu hút bạn tình”. Chúng ta sử dụng quần áo, nước hoa, trang điểm, v.v. để khiến bản thân trông hấp dẫn hơn đối với người khác. Bà đi làm tóc trước sinh nhật lần thứ 60 và cô gái 18 tuổi chuẩn bị cho buổi dạ hội đều đang làm đẹp cho bản thân. Nhưng điểm mấu chốt, mục đích của việc trông hấp dẫn không chỉ đơn thuần là về bản thân; nó là để dẫn dắt bạn tiếp xúc với một người cụ thể, để họ chú ý đến bạn và tiến đến mối quan hệ lãng mạn với bạn. Bạn quan tâm đến ngoại hình của mình, nhưng mục đích không dừng lại ở đó—nó còn vươn xa hơn, vượt ra ngoài chính bản thân bạn.
Nhưng những Influencer thì sao? Vẻ đẹp của họ không nhằm việc đó. Có một ngành công nghiệp nhỏ gồm những người có sức ảnh hưởng trong lĩnh vực thể hình, họ THÍCH THÚ khi bắt gặp ai đó khác giới tiếp cận họ trước ống kính và cố gắng nói chuyện với họ, chỉ để kể cho hơn một triệu người theo dõi trên TikTok của họ rằng gã đó là một kẻ “đáng sợ”. Họ có thể đang khoe đường cong cơ thể; bụng trần của họ có thể trông giống như bản đồ địa hình dãy núi Rocky, nhưng những màn phô trương khêu gợi đó không nhằm mục đích dẫn đến một cuộc trò chuyện, chứ đừng nói đến một cuộc hẹn hò. Họ không hề muốn điều đó.
Vậy họ muốn gì?
Có lẽ, họ muốn sự chú ý; sự tự mãn khi biết rằng người khác đang nhìn họ, rằng thân hình và khuôn mặt cân đối của họ thu hút ánh nhìn của người khác. Họ đang nhìn chính mình qua con mắt của người khác. Vì vậy, họ khoe thân hình với những bộ đồ tập bó sát đến mức bạn tự hỏi liệu họ có nếm được vị của chất liệu spandex hay không—trong khi thực tế chẳng bao giờ nói chuyện với ai khác ở phòng tập. Họ có thể đang hạnh phúc trong hôn nhân hoặc đang trong một mối quan hệ hoặc không tìm kiếm bất kỳ cuộc gặp gỡ lãng mạn nào; nhưng việc họ khoe cơ bắp trước gương và những bức ảnh tự sướng quyến rũ không phải vì điều đó. Họ đang phát tán vẻ ngoài siêu gợi cảm của mình, nhưng không bao giờ có ý định theo đuổi mục đích tình dục, bởi vì điểm mấu chốt trong vẻ ngoài của họ không phải là về người khác: mà là về chính họ. Đó là về sự thủ dâm.
Và trong khi những gooner có thể gần như trái ngược hoàn toàn với những gym Influencer trên mạng xã hội, cuộc sống của họ về cơ bản không đi theo một hướng khác biệt. Cả hai đều đã biến một bản năng tự nhiên lẽ ra phải dẫn đến sự kết nối giữa người với người (vẻ đẹp, sự hấp dẫn, tình dục), thành bản năng hướng vào bên trong và chọn cách ngưỡng mộ chính mình.
Thủ dâm có lẽ là biểu tượng hoàn hảo nhất cho thời hiện đại bất ổn của chúng ta hiện nay. Giờ đây, chúng ta có thể biến tất cả các bản năng tự nhiên, trách nhiệm và nỗi sợ hãi vốn được tạo ra để thúc đẩy chúng ta bước vào các mối quan hệ và tương tác, thành hướng vào bên trong. Và bạn không cần phải bị cuốn vào những nội dung tồi tệ nhất trên internet hay là người thường xuyên đến gym để nhận ra điều này, bạn chỉ cần sống ở một vùng ngoại ô hiện đại.
Vùng ngoại ô
Khi vợ chồng tôi sống trong một khu dân cư thu nhập thấp ở Kentucky, nhiều hàng xóm của chúng tôi không có máy điều hòa. Họ thường ngồi thư giãn trên hiên nhà vào buổi tối. Và vì không ai trong số họ có gara, nên mọi người sẽ vẫy tay chào khi ra khỏi xe, hét lên “Chào Roslyn” từ bên kia đường. Họ thậm chí có thể đến gần và lắng nghe xem các cháu đang sống thế nào. Giờ đây chúng tôi sống trong một khu phố đẹp hơn, nơi mọi người không chỉ có gara và máy điều hòa mà còn có những ngôi nhà rộng lớn, tivi khổng lồ với mười bảy dịch vụ truyền hình trực tuyến và tôi chưa bao giờ nghe nói về cuộc sống của các cháu của ai cả. Hàng xóm tôi lái những chiếc sedan hạng sang vào gara, gọi đồ ăn trên DoorDash, nằm dài trên ghế sofa và lướt mạng xã hội không ngừng mà không hề giao tiếp với ai. Tôi khá chắc chắn rằng hàng xóm tôi là những người có thật, nhưng chỉ là giống vậy thôi. Khi mới chuyển đến, chúng tôi đi gõ cửa từng nhà trên phố để giới thiệu bản thân, phát bánh quy như những kẻ tâm thần. Vẻ mặt của hầu hết hàng xóm đều hiện lên như thể họ đang nghĩ “anh/chị có phải là kẻ tâm thần không?”, khi chúng tôi đưa cho họ những chiếc bánh quy vợ tôi làm. Khi chúng tôi làm điều này ở Kentucky, không phải ai cũng ôm chúng tôi, nhưng cũng có một số người. Một số người mời chúng tôi vào nhà và mời trà lạnh. Một số người cho chúng tôi xem dự án họ đang làm ở sân sau. Và khi tôi đề nghị giúp đỡ, họ đã nhận lời và cũng đề nghị giúp lại tôi. Tôi chưa bao giờ giúp đỡ bất kỳ người hàng xóm nào trong khu phố hiện tại của mình cả. Nếu có thứ gì đó trong nhà họ bị hỏng, họ sẽ không đi mượn dụng cụ. Có lẽ họ có đủ tất cả các dụng cụ. Hoặc họ chỉ mua đồ mới để thay. Hoặc chỉ thuê người sửa chữa.
Tôi thích điều hòa, nhưng có một nỗi buồn trong sự giàu có của chúng ta mà khó có thể gọi tên. Vì vậy, tôi đã đặt cho nó một cái tên: Xã hội Tự sướng. Cái tên đó có thô thiển không? Có. Nhưng cũng có lý do tại sao David Foster Wallace, khi chọn tên cho chính phủ của một xã hội phản địa đàng dựa trên khoái lạc, tiêu dùng và gây nghiện cực độ trong Infinite Jest, lại chọn O.N.A.N (onanism là thủ dâm – ND). Nếu chúng ta lấy tất cả những lực đẩy và kéo bình thường của cuộc sống con người – những thứ trong lịch sử đã gắn kết các cộng đồng lại với nhau – và có thể xoáy chúng vào bên trong chính mình, một mình, như những viên bi cô đơn, thì chúng ta là gì nếu không phải là một đám người thủ dâm theo thói quen? Nói về những quỹ đạo tương tự các gooner mà chúng ta có, Kolitz viết:
Đúng là những video TikTok về ‘một ngày trong đời’ hoặc video mở hộp sẽ không đầu độc tâm hồn bạn đến mức độ như phim khiêu dâm của gooner. Nhưng thật khó để không coi chủ nghĩa gooner chỉ là một sự cường điệu hóa, gần như là một trò hề, của các xu hướng văn hóa hiện hành. Rõ ràng những người pornosexual không phải là những người duy nhất đang rút lui khỏi cuộc sống.
Hãy nghĩ đến chàng trai trẻ không chỉ nghiện phim khiêu dâm mà còn chọn cách điều tiết mọi mối quan hệ của mình qua màn hình. Anh ta không cần phải đến giúp bạn bè làm dự án vào cuối tuần, hay mạo hiểm hỏi cô gái trong quán cà phê về cuốn sách cô ấy đang đọc, hoặc tình nguyện ở nhà trẻ của nhà thờ với những đứa trẻ đang gặm bút chì màu.
Anh ta có thể truy cập nội dung tình dục, theo sở thích, khi nào muốn. Anh ta có thể tương tác với các chatbot AI của mình, theo sở thích, khi nào muốn. Và anh ta có thể tham gia vào một cộng đồng trực tuyến, theo sở thích, khi nào muốn. Tất cả các thứ đó, trong khi những điểm xung đột bình thường, thiêng liêng trong các mối quan hệ với những người khác đều bị bỏ qua, được phủ lớp đường của sự dễ dàng, liền mạch. Chỉ tay vào, phóng to, nhấn. Anh ta có được một hình ảnh giả tạo về mối quan hệ và sự kết nối—nhưng đó là một hình ảnh giả tạo để tự sướng. Ánh mắt của ngôi sao phim khiêu dâm, sự khẳng định từ chatGPT, sự tiện lợi hời hợt của những tình bạn được tạo dựng trong trò chơi điện tử – tất cả đều là cách để anh ta tránh né những vấn đề thực sự trong cuộc sống, trong chính bản thân mình. Nếu anh ta theo đuổi một người phụ nữ thực sự, anh ta sẽ phải đối mặt với những khuyết điểm trong tính cách của mình. Tình bạn thực sự thì bất tiện, sự dễ tổn thương trước một người thật sự tiềm ẩn rủi ro. Sẽ khó khăn hơn nhiều để tiếp tục tự tôn thờ bản thân.
“Xét cho cùng,” Lewis viết, “hầu như công việc chính của cuộc đời là thoát ra khỏi chính mình, thoát ra khỏi nhà tù tăm tối nhỏ bé mà tất cả chúng ta đều sinh ra trong đó. Thủ dâm cần phải tránh, cũng như tất cả những thứ khác cản trở quá trình này. Nguy hiểm nằm ở chỗ: chúng ta sẽ yêu thích nhà tù đó.”
(*) Thư riêng của Lewis gửi Keith Masson trong Tuyển tập thư từ của C.S. Lewis, Tập 3.