Category Archives: Trẻ con

Các bài liên quan đến nuôi, dạy và chơi với trẻ con

Quỷ dữ sẽ làm gì nếu muốn hủy hoại con em ta?

Cuộc hội thoại của nhà tâm lý học Jon Haidt với ChatGPT về việc nếu nó là quỷ dữ thì nó sẽ hủy hoại giới trẻ như thế nào. Câu trả lời thật đáng lo ngại — và quá quen thuộc.

Đầu năm nay 2025, ai đó đã khởi xướng một trào lưu trên mạng bằng cách hỏi ChatGPT câu này: Nếu ngươi là quỷ dữ, ngươi sẽ hủy diệt thế hệ trẻ như thế nào, mà chúng thậm chí không hề hay biết?

Continue reading

Hãy nói những lời ngu ngốc, nhưng là của mình

Nada (tiếng TBN nghĩa là Không gì cả) là một TV series của Argentina kể về vài năm cuộc sống của Manuel, một nhà phê bình ẩm thực già ở Buenos Aires. Như tên gọi của bộ phim, Manuel chẳng là ai cả, chỉ đơn giản sống theo những chuẩn mực riêng của mình, cá tính đến mức khó chịu, không chấp nhận hòa mình với đám đông, và vì thế rất hấp dẫn. Hấp dẫn và độc đáo, nên ông được một nhà văn Mỹ thuộc loại nhất thế giới (de Niro thủ vai) nhận làm bạn thân chỉ sau một thời gian ngắn giao du.

Continue reading

Freya India. Chúng ta là nước thải

Chúng ta là Nước thải. Cuộc sống của bạn là tạp âm của tôi
We Are The Slop. Your life is my background noise

Người ta nói thế hệ tôi đang lãng phí cuộc đời vào những trò giải trí vô bổ. Nhưng tôi nghĩ mọi thứ còn tệ hơn thế. Giờ đây, chúng ta đang biến cuộc sống của mình thành những trò giải trí vô bổ. Không chỉ là tiêu thụ nước thải, mà còn trở thành nó.

Ảnh của bài gốc
Continue reading

Nuôi dạy những đứa trẻ không-màn hình (screen-free)

Bài viết Raising Screen-Free Boys ngày 10/3/2025 trên substack After Babel, của tác giả Katherine Johnson Martinko. Người dịch: Nông Bích Vân.

Hãy giữ an toàn cho bọn trẻ ở mức cần thiết chứ không phải ở mức cao nhất có thể

Continue reading

Thông điệp gì từ bộ phim Adolescence

Ở cảnh cuối, khi người bố vuốt ve con gấu bông và thổn thức “xin lỗi con trai, lẽ ra bố có thể làm tốt hơn”, ta hiểu rằng ông đã thực sự cố gắng làm mọi thứ tốt nhất cho con mình. Vậy tại sao tai nạn lại ấp đến? Điều mà ông, cũng như tất cả người lớn chúng ta, không ngờ tới là: bối cảnh phát triển của vị thành niên (VTN) ngày nay đã rất khác…

Continue reading

“Đó mới chính là vấn đề”

(Bài đăng Facebook cá nhân 20/11/2024)

Coach Carter là một bộ phim do Samuel L Jackson thủ vai chính, dựa trên một câu chuyện có thật. Carter nhận lời làm HLV cho đội bóng rổ của trường cấp 3 Richmond, và biến đội bóng từ một nhóm rời rạc, thường xuyên thua, thành một đội đoàn kết, chiến thắng và giành cúp.

Chuyện ko có gì đặc biệt nếu chỉ dừng ở đó. Richmond là một trường có thành tích học tập rất kém, với chỉ 6% học sinh vào được đại học. Đa số mọi người, kể cả hiệu trưởng và phụ huynh, đã chấp nhận tình trạng đó, nên rất ngạc nhiên thậm chí tức giận khi biết Carter yêu cầu các cầu thủ phải có kết quả học tập đủ cao, phải đi học đủ tiết, và ngồi bàn đầu, thì mới được vào đội bóng.

Carter làm thế vì ông muốn sau này các học sinh sẽ được vào đại học, thay vì vào tù hay thậm chí chết sớm trong các hoạt động tội phạm đường phố, như chuyện vẫn xảy ra trước nay. Ông cực đoan đến mức, khi biết các học trò học hành chểnh mảng, đã không cho chúng luyện tập và thi đấu giải, chấp nhận bị xử thua. Rốt cuộc bọn nhỏ đã chịu học, vẫn thi đấu xuất sắc, và đều được vào đại học.

Điều gây ấn tượng với tôi là đoạn hội thoại ngắn giữa Carter và cô hiệu trưởng. Khi biết ổng cấm bọn trẻ thi đấu, có khả năng mất chức vô địch giải bóng, cô hiệu trưởng gặp ổng nói:

– Ông có biết, ông đang tước mất thành quả quan trọng nhất đời của chúng? Carter đã trả lời:

– Theo tôi, đó mới chính là vấn đề, cô có nghĩ vậy ko?

Mọi mối quan tâm, mọi sự chú ý của người lớn dồn vào thành quả nhất thời của bọn nhỏ (và tất nhiên đem lại niềm vui và sự hãnh diện cho họ), và đó là điều có thể tước đi tương lai của lũ trẻ.

Tôi thử phân loại các giáo viên theo 2 chiều như hình kèm theo. Trục hoành là mối quan hệ giữa GV và học trò (có thể gọi là Tâm), trục tung là định hướng của GV đến việc dạy trẻ (có thể gọi là Trí). Người thầy mà chúng ta muốn nằm ở góc trên bên trái.

Nhân 20/11, xin chúc các thầy cô những điều tốt đẹp nhất, để các thầy cô nhân lên để rồi mang chúng đến cho học trò.

PS. Có rất nhiều bộ phim hay về chủ đề giáo dục, có thể giúp các thầy cô chiêm nghiệm. Tôi có lập một danh sách và cho điểm, ai quan tâm có thể tham khảo theo link.

Sách Bi kịch của đứa trẻ tài năng – Lời giới thiệu của người dịch

LỜI GIỚI THIỆU CỦA NGƯỜI DỊCH

Link đặt mua sách in
Link download pdf
Tôi tình cờ biết đến Alice Miller thông qua một câu nói của bà (ở Phần 3 sách này): “khinh miệt là vũ khí của kẻ yếu”. Khi đó tôi đang đi tìm câu trả lời cho câu hỏi, tại sao khi tranh luận trên Facebook và cả ở những chỗ khác, rất nhiều người (đôi khi cả tôi) có xu hướng hạ thấp, miệt thị, tấn công bất kỳ thứ gì họ coi là khiếm khuyết của đối phương? Hóa ra, đó là vũ khí của kẻ yếu, những người đã bị coi thường, bị khinh miệt từ nhỏ và đã phát triển cho chính mình một vũ khí như vậy để có thể sống sót, để khẳng định bản thân. Ngược lại, nếu một người từ lúc bé đã được tôn trọng, được bao dung, thì họ sẽ trở nên mạnh mẽ và bao dung, vì hiểu rằng ai cũng có khiếm khuyết.

Continue reading

Cách học tập nào là tốt nhất?

Trong Hidden Potential, cuốn sách mới ra mắt cách đây 2 tuần của Adam Grant, tác giả nêu quan điểm mỗi người đều có một tiềm năng mà nếu được tạo điều kiện và khai phá, thì sẽ đem lại cho họ những giá trị khác biệt. Trong quá trình đó, các năng lực thuộc về tính cách (character skills) quan trọng hơn các năng lực về nhận thức (cognitive skills), và quá trình mà một người trải qua để vươn lên quan trọng hơn vị trí mà người đó đứng ở thời điểm hiện tại.

Ổng đưa ra một mô hình xác định phong cách học tập của một người – khả năng phát hiện, đánh giá, tiếp thu và ứng dụng thông tin. Trục hoành là cách học: bạn chỉ tiếp nhận những gì xuất hiện trước mắt bạn, những gì người khác đưa cho bạn, hay bạn chủ động tìm kiếm những thứ mà bạn xác định là mình cần. Cái này giống như một học sinh chỉ học những gì thầy giao, và một học sinh chủ động tự học có mục đích.

Trục tung là cách mà bạn lọc thông tin. Có thể trong quá trình học, bạn chú ý để vuốt ve lòng tự ái của bản thân, hay bạn chú ý đến việc tiếp thu phê bình, không sợ bị chê cười, để phát triển tối đa.

Hai chiều này cắt nhau tạo ra 4 góc bánh chưng. Nếu bạn học thụ động và hay tự ái, thì sẽ bị kẹt trong một cái bẫy tự vệ. Bạn sẽ tiếp thu kiến thức rất hữu hạn và chối bỏ mọi thông tin đe dọa đến cái tôi của bạn. Giống một cục cao su.

Nếu bạn hay tự ái nhưng học chủ động, thì bạn sẽ tiếp cận nhiều thông tin hơn. Nhưng bạn sẽ có xu hướng bỏ qua các phản hồi mang tính phê bình góp ý, kể các có tính xây dựng. Giống như được phủ một lớp teflon chống dính với các phản hồi đó.

Nếu bạn không tự ái, sẵn sàng nghe phê bình, nhưng học thụ động, thì sẽ giống một viên đất sét trong tay người khác. Những người này hay được khen là dễ dạy bảo. Điểm dở là họ chỉ tiếp thu những gì đã bày sẵn, và vì thế không thể tiến bộ vượt bậc.

Cuối cùng, nếu bạn không tự ái và học chủ động, thì sẽ giống một miếng bọt biển có khả năng hút vào rất lớn, luôn phát triển và thích ứng. Nếu được duy trì, khả năng này sẽ giúp bạn tiến rất xa mặc dù điểm xuất phát có thể rất thấp. Thêm vào đó, bọt biển không hề hấp thụ mọi thứ một cách đồng loạt, mà biết cách loại bỏ những gì không có ích, thậm chí còn giúp giải độc.

Ở CLB Tài năng Lập trình FSOFT (FCT Club), chúng tôi đi tìm những bạn nhỏ có phong cách học tập chủ động, biết mình muốn gì, và giúp các bạn có óc cầu tiến (growth mindset), không tự ái, dám thử những gì mình chưa giỏi và không sợ nhận dốt. Cuốn sách của Adam Grant khiến chúng tôi tự tin hơn với con đường đã chọn.

PS. Cuốn sách cũng xui các công ty xem lại cách tuyển dụng, thay vì tìm những người đang có nhiều kỹ năng và kinh nghiệm, thì tìm những người có khả năng học và phát triển – những người có ý chí và đã vượt qua nhiều khó khăn để vươn lên. Ví dụ thay vì chú ý đến các sinh viên sống ở thành phố, thuộc gia đình khá giả với nhiều thuận lợi do đó có kết quả tốt, thì chú ý đến các sinh viên từ nông thôn khó khăn và có khả năng phấn đấu. Tất nhiên sẽ mất công hơn để tuyển dụng theo hướng đó, nhưng đáng thử vì có thể đem lại kết quả bất ngờ, và ít phải cạnh tranh.

Ý lực (conation) là gì?

Tâm lý học xác định và nghiên cứu ba thành phần của tâm trí (trilogy of mind): nhận thức (cognition), tình cảm (affect) và ý lực (conation – tiếng Trung là 意动 – Ý Động). Nhận thức là quá trình biết và hiểu – mã hóa, lưu trữ, xử lý và truy xuất thông tin. Nó thường được liên kết với câu hỏi “what” (ví dụ: chuyện gì đã xảy ra, chuyện gì đang xảy ra, ý nghĩa của thông tin đó là gì.)

Continue reading