Category Archives: Leader by Choice

Quyết định đứng mũi chịu sào là của bạn

Khi nào người làm tự do (freelancer) nên bỏ một vụ (gig)?

On quitting a freelancer gig

Có một thứ quan trọng mà freelancer cần làm cho sự nghiệp của mình: xác định khi nào “đuổi” những khách hàng dở. Loại bỏ khách hàng dở là một bước thiết yếu trên con đường tìm khách tốt hơn. Continue reading

​​Lời khuyên cho phụ nữ: túi hàng hiệu, căn hộ hay tuổi già sung túc – làm sao để kiếm đủ tiền cho tất cả các thứ

Trong cuốn sách của mình, Anastasia Veselko, một nhà tư vấn tài chính cá nhân và là tác giả của blog Cô gái có tiền, đã phá vỡ định kiến rằng một phụ nữ không thể tự kiếm tiền mua nhà và hoàn toàn độc lập về tài chính. Continue reading

Bạn đã đến nơi rồi

Giá mà cuộc sống có GPS… Ngay kia, sau chỗ rẽ. Đi thêm một đoạn, gần đến nơi rồi. Chúc mừng! bạn đã đến đích!

Tất nhiên là không phải thế. Không giống với sự nghiệp, các mối quan hệ, hay cuộc sống của ta.

Bạn luôn đã đến. Bạn không bao giờ đến.

Dù có đi đâu, bạn đã ở đó. Bạn sẽ không bao giờ “đang đến” vì bạn đã ở đó rồi.
Không có sự phân cách giữa hành trình đau khổ và điểm đến hạnh phúc. Nếu ta cho phép, hành trình sẽ là phần hạnh phúc.
Hoá ra, đến đích chẳng có nghĩa lý gì. Bởi vì toàn bộ thời gian của ta là ở trên đường.

Dịch từ nguồn

Trình độ mới quan trọng, không phải thái độ!

Đừng nghe cái bọn bảo thái độ quan trọng hơn. Có hai bọn bảo bạn thế. Thứ nhất là bọn tuyển dụng, chúng muốn phỉnh bạn vào để làm bất cứ việc gì với mức lương thấp. Thứ hai là bọn trình còi. Chúng nói suốt đâm ra nhiều người tin.

Có khi nào bạn nghe người ta bảo vua phải có thái độ này kia không? Đã là vua thì thái độ thế nào chẳng được. Vì vua là người có quyền lấy đi những thứ quý giá của bạn.

Có những nhân viên được nhận vào công ty vì bố họ có quyền đem lại lợi lộc cho công ty. Những nhân viên đó cũng bất chấp thái độ, vì chỉ họ mới có thể cho công ty thứ mà công ty rất muốn.

Trình độ cũng đem lại cho bạn quyền lực gần như vậy. Trình độ ở đây không phải là kiến thức, không phải “trình độ đại học”, mà là khả năng bạn làm được thứ gì đó có giá trị mà mọi người cần. Người ta càng cần, thì thái độ của bạn càng không quan trọng. Khi cần phẫu thuật, bạn sẽ chọn một bác sỹ bậc trung nhưng thái độ tốt, hay Sát Nhân Danh Y Bình Nhất Chỉ? Các siêu sao bóng đá đều không dễ chịu. Người làm phở ngon thì dám cho phép mình chửi thực khách. Tất cả mọi người đều muốn thứ gì đó, và bạn chỉ có ích với họ khi bạn làm được thứ mà họ cần, chứ không phải vì bạn có thái độ tốt. Nếu giá trị bạn đem lại là to, thì người lớn tiếng đòi hỏi thái độ là bạn chứ không phải người kia.

Tất nhiên, thái độ có vai trò của nó: thái độ đúng sẽ giúp bạn có trình độ cao. Nhưng cụ thể là thái độ gì? Nói đến thái độ là nói đến tương quan giữa bạn và ai đó hay gì đó. Thái độ với ai, với cái gì là quan trọng? Với sếp chăng, hay với công việc? Không! Quan trọng nhất là thái độ của bạn với chính mình, hay đúng hơn là với hình ảnh của chính bạn trong tương lai! Bạn muốn mình trở thành người như thế nào, và thái độ của bạn với chuyện đó thế nào.

Lúc còn bé, việc này sẽ do bố mẹ bạn lo. Họ muốn bạn trở thành ai đó và tìm cách hướng bạn theo. Khi bạn trưởng thành (càng sớm càng tốt), bạn phải tự lo. Hay nói ngược lại, khi bạn biết nghĩ và hành động về chính mình trong tương lai là lúc bạn trưởng thành.

Do đó, dù làm gì ở đâu, hãy luôn có thái độ tốt với con người mà bạn muốn trở thành (nói cách khác là hành động cho ước mơ của mình). Nếu con người đó có trình độ cao, thì bạn sẽ nhanh chóng có giá trị trong mắt mọi người. Còn nếu bạn thờ ơ với chuyện đó, mà lại không phải con vua con quan, thì đành phải bù trình độ bằng thái độ ngoan ngoãn chứ biết làm sao.

Image result for attitude doesn't matter

Ảnh minh họa trên mạng

“Làm điều không cần thiết”

Người bác sỹ thạo việc đang làm điều cần thiết. Cô chào hỏi bệnh nhân mà không bắt tay. Khám từ đầu đến chân mà không nhìn vào mắt. Cô cảnh báo về từng dấu hiệu thể chất bất thường nhỏ nhất, nhưng không nhận thấy bệnh nhân run rẩy vì phòng lạnh.

Cô gõ thông tin vào hệ thống và in các mẫu đơn cho bệnh nhân ký. Nhưng không nhận ra nỗi sợ hãi trong mắt người bệnh. Cô ấy có năng lực, làm việc hiệu quả và, một số sẽ nói, giỏi việc. Nhưng nếu bệnh nhân rời đi, cảm thấy mình như một mớ các dấu hiệu và triệu chứng thay vì một con người, liệu cô bác sỹ có đủ giỏi?

Đa số công việc của ta là làm những gì cần thiết, đáp ứng spec và đảm bảo khách hàng có được những gì họ đã trả tiền. Nhưng phần lớn kỹ năng và tất cả niềm vui trong công việc của ta đến từ việc thực hiện những điều không cần thiết – những thứ ta không cần phải làm. Những hành vi khiến cho công việc của ta có ý nghĩa đối với những người ta phục vụ và chính ta.

Dịch từ nguồn.

Chiến thắng ‘hội chứng kẻ mạo danh’

Làm sao để chiến thắng hội chứng kẻ mạo danh (impostor syndrome)

Bạn có quyền gì mà đòi giơ tay, đứng lên thể hiện, hay đóng góp?
Rồi có ngày bọn họ sẽ nhìn xuyên thấu bạn
“Bạn đâu có giỏi như bạn tưởng” – họ sẽ nói vậy
Bạn sẽ bị bóc mẽ như một kẻ lừa lọc

Đó chính là hội chứng kẻ mạo danh. Nỗi đau cho tất cả mọi người, bất kể làm gì.
Đặc biệt, với những người dám dấn thân dẫn dắt và sáng tạo.
Sự thật là đây: Bạn là kẻ mạo danh!
Tất cả chúng ta
Chối bỏ chẳng nghĩa lý gì
Bạn không thể CHẮC CHẮN rằng ý tưởng của bạn là tốt
Bạn không thể BẢO ĐẢM rằng sự dẫn dắt của bạn sẽ đem lại kết quả. Bạn không CHẮC rằng những gì bạn đóng góp sẽ làm mọi việc tốt lên.
Nhưng bạn vẫn cứ đóng góp. Không phải vì bạn hoàn hảo, mà vì bạn hào phóng.
Tôi là kẻ mạo danh, và…
Và vì tôi thực sự quan tâm, nên tôi đóng góp, hiện diện, giơ tay và dẫn dắt.
Chúng ta cần bạn.
(Seth Godin)

Image result for dunning kruger imposter syndrome

Tương quan giữa Impostor syndrome và Dunning-Kruger effect. Ảnh: quora.